Một giấc này dường như đã ngủ rất lâu.
Mưa rơi cả đêm, hơi ẩm trong không khí xen lẫn hơi lạnh dán lên trên mặt, khiến cảm giác buồn ngủ vơi bớt đi vài phần.
Chăn vẫn là chăn mùa hè, đơn sơ mỏng manh, đắp lên người có hơi lạnh, trong cơn nửa tỉnh nửa mê Hề Trì kéo chăn cao lên một chút, bên tai truyền đến âm thanh "cành cạch" mở khóa cửa.
"Mấy giờ rồi?" Giọng nói của Hề Trì úm ở trong chăn.
"7 giờ 10 phút."
"Trời mưa cậu dậy sớm ra ngoài......" Hề Trì bỗng chốc trợn to hai mắt.
Trần nhà xa lạ.
Cửa sổ xa lạ.
Giọng nói không phải là của Tang Du.
Hề Trì có phần cứng ngắc ngồi dậy từ trên giường, vừa cúi đầu, cậu liền trông thấy Giang Lê đang đứng cạnh bàn.
Bên ngoài hình như vẫn còn mưa, sắc trời xám xịt, xuyên qua cửa sổ rọi vào.
Giang Lê cúi nửa người lấy một chai nước từ trong ngăn kéo ra, hắn không mặc đồng phục, trên người là chiếc áo ngắn tay màu đen, quần dài cùng màu, lúc uống nước, mí mắt hơi rũ xuống, vẻ mặt thản nhiên, toàn thân lộ ra vẻ lười nhác vô cớ.
Có lẽ là vừa mới tắm rửa xong, nhìn từ góc độ của Hề Trì, cậu thậm chí còn có thể trông thấy mái tóc lộn xộn hơi ướt trước trán hắn.
"Còn sớm, nếu cậu muốn ngủ thì cứ ngủ thêm." Giọng nói của Giang Lê trầm trầm thấp thấp, còn có chút khàn khi vừa ngủ dậy.
Hề Trì dừng một hồi lâu mới mở miệng:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khac-biet-giong-loai-lam-sao-yeu-duong/3510278/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.