Như đã biết trước họ sẽ có mặt ở đây vào ngày hôm nay, xe chỉ vừa mới chạy đến trước quán còn chưa kịp đỗ vào bãi ga ra đã có người tiến đến chào hỏi, muốn giúp họ đỗ xe.
Cảnh Thịnh Kiêu vốn muốn từ chối, nhưng sự nhiệt tình quá đà của họ khiến hắn không có lấy một cơ hội để thốt lên, đành bất đắc dĩ giao xe của mình cho họ.
Hắn mở cửa xe để Lâm Nhiễm Trần bước xuống, sau đó cùng cậu bước vào bên trong.
Vừa đi được mấy bước, cậu lại nghe thấy giọng họ đồng thanh vang lên từ phía sau: “Trạch Nhiên chúc quý khách có một buổi ăn ngon miệng.”
Bây giờ cậu nói mình muốn đi về, liệu có còn kịp không?
Lâm Nhiễm Trần chốc chốc lại quay đầu nhìn về phía sau, cứ mỗi lần như vậy cậu đều đúng lúc bắt gặp ánh mắt thiếu điều như muốn phát sáng cùng gương mặt đầy vẻ hóng hớt của họ.
“Anh giao xe cho họ như vậy liệu có ổn không đấy?”
Cậu cảm thấy có phần không yên tâm về họ, sợ rằng sau khi dùng bữa xong chiếc xe cũng biến mất không còn tăm hơi.
“Không sao, chủ quán có quen biết với tôi.” Xe hắn mà có bị gì, hắn hứa nhất định sẽ bẻ đầu tên đó ra tại đây cho cậu xem.
“À.” Hóa ra là người quen…
Cậu nghi hoặc, vậy cái sự tiếp đón này hẳn cũng là do hai người bọn hắn bày ra nhỉ?
Nhận thấy ánh mắt cậu đang hướng về phía mình, Cảnh Thịnh Kiêu vội vàng chối bỏ:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-thuc-cot-truyen-toi-cung-phan-dien-thanh-doi/2772555/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.