Edit: Mẫn Mẫn (sweetjimin1310).
Beta: Lan Lan
Diệp Nam Kỳ nghĩ, đó là vì tôi không muốn để lộ ra trước mặt cậu, đáy lòng lại tự nhiên sinh ra cảm giác không phục vì bị nhục trước mặt oan gia tình địch, muốn phản bác nhưng như vậy lại có vẻ như quá ngây thơ, đành nhịn trong lòng, nhất thời không chú ý, quên không thổi cháo đã cho vào miệng.
Bị nóng đến mức nước mắt cũng suýt rơi xuống.
Thẩm Độ mắng: “Đồ ngốc”, lập tức xoay người lấy nước lạnh, bỏ thêm hai viên đá, đưa cho Diệp Nam Kỳ.
Chút nữa khi thử vai còn phải đọc lời thoại, Diệp Nam Kỳ không dám tại thời khắc mấu chốt này lại mắc sai lầm, vội vàng tiếp nhận cốc nước lạnh, lập tức chạy đi súc miệng, lúc quay về phát hiện Thẩm Độ đã rời đi, trên bàn còn để lại một vỉ thuốc Vân Nam.
Diệp Nam Kỳ ngẩn người, trong miệng vừa nóng vừa rát, trong lòng lại dâng lên một loại tư vị khó có thể miêu tả được, lẩm bẩm một câu: “Không có độc chứ?”, nhưng mà vẫn ngoan ngoãn uống thuốc.
Cũng may cháo cũng không phải quá nóng, chỉ là đầu lưỡi hơi đỏ, Diệp Nam Kỳ cơm nước xong, chờ tài xế tới, ngồi trên xe, do dự được một lúc mới lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Thẩm Độ.
[Cảm ơn.]
Thẩm Độ phản hồi rất nhanh:
[Sợ anh bị bỏng chết, tôi sẽ là người đầu tiên bị hiềm nghi.]
Diệp Nam Kỳ ý cười không đổi, tay cầm điện thoại càng gia tăng tốc độ gấp đôi: [Yên tâm, có chết cũng chắc chắn không phải tôi chết trước.]
Phản hồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-voi-tinh-dich-ket-hon-cung-tinh-dich/1320440/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.