Edit: Chị Đại KaKa
Beta: Lan Lan
Lúc ăn cơm, sắc mặt mẹ Thẩm ôn hòa, dùng lời nói quan tâm để dò hỏi sở thích của Diệp Nam Kỳ.
Nói ra thật xấu hổ, dù gì cuộc đời của Diệp Nam Kỳ cũng trải qua rất nhiều vất vả, ít nhiều cũng nên sống dễ tính hơn nhưng thật ra thì lại cực kỳ khó nuôi, trong đó tật xấu lớn nhất chính là kén ăn.
Trước mặt người lớn, cậu ngại biểu hiện ra ngoài, muốn xây dựng một hình tượng "Cậu thiếu niên hàng xóm" thật hoàn mỹ, vừa muốn cứ thế cho qua thì đã bị tiếng cười ha hả của mẹ Thẩm bán đứng: "Nam Nam vậy mà kén ăn, không ăn cay không ăn chua, không ăn tỏi không ăn hành, đồ không nổi tiếng không ăn, cá thịt dê cũng không ăn, Diệp nhi chỉ dùng bữa với cải trắng, khó trách sao rõ ràng là lớn hơn hai tuổi, nhưng lại không cao bằng A Độ."
Diệp Nam Kỳ mỉm cười: "......"
Thẩm Độ liếc Diệp Nam Kỳ một cái, trong mắt rõ ràng viết mấy chữ: "Thật khó nuôi".
Không ngờ lại bị mẹ hắn trừng mắt liếc lại, từ khi Diệp Nam Kỳ về đây, trong lòng mẹ Thẩm ấm áp như mặt trời chiếu đến nam cực vậy, cười như không cười mà chỉ chỉ Thẩm Độ: "Nhớ hết chưa?"
Luôn cả ba Thẩm cũng ném cho hắn một ánh mắt nghiêm túc. Thẩm Độ nhẩm nhẩm, nhìn Diệp Nam Kỳ, giọng điệu ôn hoà: "Dĩ nhiên là nhớ."
Về sau trong nhà cứ ăn đồ cay với chua, tỏi, hành tây, rau thơm sẽ nhiều hơn, bữa nào cũng ăn cá thịt dê, kèm theo toàn là rau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-voi-tinh-dich-ket-hon-cung-tinh-dich/1320438/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.