Quan Thứ phản ứng rất nhanh, đưa tay về phía Dung Sơ, “Xin chào, tôi là Quan Thứ.”
Thái độ rất hiền hòa, hoàn toàn không làm cao một chút nào.
Mặt Dung Sơ lại càng đỏ hơn, lúc bắt tay với Quan Thứ thì lòng bàn tay vì căng thẳng mà đổ đầy mồ hơi, nhưng lại rất vui vẻ.
Cuối cùng cậu cũng hiểu được vì sao trước đây bạn cùng lớp có theo đuổi thần tượng, khi giành được vé để gặp người ta thì lại có thể hưng phấn tới mức hét ầm ĩ lên như vậy.
Sau màn tự giới thiệu ngắn gọn, Thời An vẫn luôn đi sau Quan Thứ liền kéo lấy cánh tay anh ta, dù chỉ nửa ánh mắt cũng chẳng thèm liếc về phía Dung Sơ, “Nói xong chưa hả chú Quan?”
Nghe thấy cách xưng hô này, biểu cảm của Dung Sơ sụp đổ trong một giây, cậu bất ngờ ngước mắt nhìn lên.
Thời An cao hơn Quan Thứ, thậm chí trông còn có vẻ cao hơn Lục Kiệt một chút. Giọng điệu khi nói chuyện không được tốt lắm, nhưng diện mạo lại thiên về nét ôn hòa, thoạt nhìn tuổi tác xấp xỉ Dung Sơ.
Quan Thứ dường như không để ý tới cách gọi của Thời An, lắc đầu đáp: “Vẫn chưa xong.”
Sắc mặt Thời An lập tức đen sì, chẳng chút nể nang nào mà nói: “Chưa biết chừng người ta còn nghe nhạc của chú mà lớn đó.”
[Câu này đúng là đâm thẳng vào tim luôn. Hai người này tuổi tác chênh lệch cũng khá nhiều mà]
[Thời An vô lễ quá a a a a a a!! Sao thầy Quan lại tỏ ra không để ý tí gì vậy! Chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300329/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.