[Thầy Lục nói gì đó? Sao tự nhiên mặt vợ lại đỏ lên thế kia?]
[Trực giác mách bảo là không phải lời gì hay đâu, có cái gì thì nói cho bọn tôi nghe với chứ, đừng giấu diếm như thế được không vị?]
Lục Kiệt ngước mắt lên nhìn ổng kính rồi mỉm cười, rõ ràng là không nhìn về phía màn hình livestream, nhưng anh cứ như là đọc được bình luận vậy, liền trả lời: “Tôi đâu có nói gì, chỉ cảm ơn thầy Dung vì đã chọn được chỗ ở tốt thôi.”
[Thầy Dung? Sao hai người lại gọi nhau là thầy?]
[Tôi hiểu rồi, đây là kiểu tình thú của đôi này đó, uổng công tôi còn cứ nghĩ gọi thầy Lục thì là xa cách]
Dung Sơ cúi đầu khẽ ‘dạ’ một tiếng, đáp lại lời Lục Kiệt.
Chỉ là cậu không biết đêm nay cuối cùng phải ngủ thế nào đây.
Có mỗi một cái giường thôi.
Không biết là tổ sản xuất có lắp camera ở trong phòng không nữa.
Dựa theo những mùa trước thì chắc chắn là có.
Vì để tiện quay ở trên đường đi, tổ sản xuất đã chuẩn bị phương tiện di chuyển là xe oto. Sau khi thông báo hành trình ngày hôm nay, vừa ăn sáng xong, bọn họ liền lập tức xuất phát tới cổ trấn kia.
Lên xe rồi Dung Sơ mới thả lỏng được một chút.
Tuy không gian trong xe bảo mẫu khá rộng, nhưng không thể chở được nhiều nhân viên chương trình được, chỉ có PD đi cùng xe của cậu và Lục Kiệt, cuối cùng cũng không phải đối mặt với một vòng nhân viên đứng vây quanh nữa, Dung Sơ cũng không còn căng thẳng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300328/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.