Khi Lục Kiệt về đã là rạng sáng. Hôm nay anh đi chấm casting cho một vai phụ nhưng lại là một vai cực kì quan trọng, bộ phim mà anh tham gia cũng không phải là không thể chen thêm người vào, nhưng anh không thể chấp nhận người đã diễn xuất không tốt còn muốn chen ngang vào, Cao Vinh chính là một bài học.
Trong buổi casting hôm nay có hai người là được nhét thêm vào, ý của đạo diễn Giang là nếu họ không đạt thì cũng sẽ sắp xếp cho vào vai diễn khác. Nhưng Lục Kiệt có yêu cầu rất cao về diễn xuất, anh bắt hai người đó phải diễn lại mấy đoạn thì mới chịu cho qua.
Đạo diễn Giang có ý kiến nhưng lại chẳng thể nói gì được.
Cứ thế mà giằng co tới tận rạng sáng.
Dưới nhà tối om, giờ này chắc Dung Sơ đã đi ngủ từ lâu rồi.
Lục Kiệt bật đèn tầng một lên chuẩn bị pha một tách café, anh đã lâu lắm rồi mới ngủ muộn đến thế, dạo này chất lượng giấc ngủ của anh có thể so sánh được với cái hồi còn mười mấy tuổi. Sau này thường xuyên đi quay phim bất kể ngày đêm nên chất lượng giấc ngủ cũng cứ theo đó mà giảm xuống, cơ thể quen rồi nên cho dù là trong thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng thể điều chỉnh được sự chênh lệch về thời gian.
Từ sau khi Dung Sơ dọn tới đây ở, thì chẳng hiểu sao lại tốt lên không ít.
Nhưng sau những gì xảy ra hôm nay, anh lại chẳng buồn ngủ chút nào, chi bằng đợi tới mai rồi ngủ luôn một thể.
Người còn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300324/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.