Ngày hôm sau, Hứa Xuyên phải đến tận trưa mới tới nhà Lục Kiệt. Hắn biết mấy ngày vừa rồi, sáng nào Dung Sơ cũng phải dậy từ 8 giờ sáng, hôm nay hiếm hoi được một buổi sáng không có tiết nên để cho cậu ngủ thêm một lát.
Khi hắn tới nơi thì ở dưới tầng chỉ có mỗi Lục Kiệt, cả căn nhà tràn ngập mùi thức ăn thơm phức. Hứa Xuyên hít hít mũi, thấy Lục Kiệt đang bận rộn ở trong bếp thì liền mò tới cửa, “Cậu nói tôi nghe xem, rốt cuộc là cậu và Dung Sơ có bí mật gì giấu tôi thế hả?”
Hứa Xuyên đã suy nghĩ về vấn đề này cả đêm, càng nghĩ lại càng cảm thấy bản thân mình cứ như là một lão già cô độc bị bỏ rơi vậy.
“Anh có biết nhân vật phản diện chết vì cái gì không?” Lục Kiệt còn chẳng thèm quay đầu lại.
Hứa Xuyên: “………..”
Không cần Lục Kiệt phải nói nửa câu sau thì Hứa Xuyên cũng biết anh định nói cái gì.
Dù sao thì đoán chừng cũng không phải chuyện gì lớn, Lục Kiệt cũng chẳng phải người không biết chừng mực, nếu thật sự có chuyện gì thì chắc chắn sẽ nói với hắn. Tối qua, Hứa Xuyên thậm chí đã thoáng nghĩ tới việc Lục Kiệt và Dung Sơ đã thật sự yêu nhau rồi.
Hứa Xuyên hít sâu vào một hơi, nhưng vẫn không nhịn được: “Cậu đừng có bảo với tôi là hai người đã từ giả thành thật rồi đấy nhé.”
Lục Kiệt đang bê đồ ăn đi ngang qua Hứa Xuyên liền dừng bước, “Làm sao? Không phải anh là người đã sắp đặt cuộc hôn nhân này cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300323/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.