Cố Noãn đỏ mặt nói: “Cho nên... anh thật sự sẽ không cưới cô ta?”
Tiêu Mặc Thần nhìn cô, nhíu mày: “Song hôn là phạm pháp”
Cô khó hiểu: “Song hôn?”
“Tiêu phu nhân, chúng ta vẫn chưa ly hôn đâu, anh làm sao có thể cưới người khác.” - Tiêu Mặc Thần bật cười, đột nhiên trở mình trên giường, ôm Cổ Noãn nằm trên thân mình, hài lòng nhìn sự hoảng hốt trong mắt cô.
Cố Noan đưa tay đánh vào vai anh, nhìn rõ ý tứ trong mắt Tiêu Mặc Thần, lập tức xấu hổ và lo lắng nói: “Anh lại định làm gì? Lát nữa tôi còn đi nhà trẻ đón Bảo Bảo và Bối Bối.”
“Đừng lo, anh sẽ cho Cảnh Dương đi đón bọn trẻ.” - Anh bóp chặt eo nhỏ của cô, chậm rãi nói với giọng nghiêm túc: “Vợ ơi, không bằng, em ngồi ở trên.”
“A...Tiêu Mặc Thần... mau buông tôi ra...tôi còn không có đồng ý, anh còn chưa nói rõ ràng song hôn là ý gì, a... nhột..nhột quá”
Trên cằm Tiêu Mặc Thần có một lớp râu mỏng cọ vào cổ cô. Cổ Noãn muốn tránh nhưng bị Tiêu Mặc Thần giữ chặt.
“Anh đã nói em gọi anh là Mặc Thần, nếu còn không nghe lời...anh sẽ trừng phạt em.”
Cố Noãn cắn môi: “Mặc Thần...
“Ừm.” - Anh có vẻ rất hưởng thụ và gật đầu một cái: “Lại gọi một lần đi.
Cố Noãn: “...
Tiêu Mặc Thần không trêu chọc cô nữa, ôm Cố Noãn vào trong lòng ngực, chiếc cằm nhẹ nhàng đặt ở đỉnh đầu cô, ngửi mùi hương thơm ngát mê mẩn trên tóc cô, giọng nói chầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-cung-tong-tai-tan-nhan/3628122/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.