Mười hai giờ trưa, tại một phòng của nhà hàng Bắc Hải Ngư Thôn, tất cả có bốn bàn. Hơn ba mươi lãnh đạo cộng thêm với các nhân viên trong văn phòng, tổng cộng là bốn mươi hai người, liếc mắt một lượt thấy toàn gái đẹp, vốn dĩ ai cũng trẻ trung xinh đẹp rồi, lại chải chuốt kĩ lưỡng nên càng thêm bắt mắt.
Liêu Vĩnh Hồng đến rất đúng giờ, nói vài câu khích lệ và cảm ơn mọi người với tư cách một lãnh đạo công ty, sau đó bắt đầu ăn tiệc. Đừng nghĩ là toàn con gái nên không ăn nhiều, bởi vì họ không uống rượu nên càng ăn khỏe. Không khí vô cùng náo nhiệt, vui vẻ.
Hứa Trác Nghiên thấy Trần Hiểu Dĩnh mặt mày u uất, không vui, cũng chẳng ăn cái gì, dường như đang có tâm sự, liền nhân lúc mọi người đang gắp thức ăn và hàn huyên với nhau, cô liền gọi cô ấy ra ngoài nói chuyện.
"Sao thế? Sao mà mặt nhăn mày nhó thế kia?", Hứa Trác Nghiên quan tâm hỏi.
"Chị à, em thật không hiểu nổi!", Trần Hiểu Dĩnh do dự hồi lâu rồi mới nói ra tâm sự: "Lần trước phát tiền thưởng, bởi vì có hai chị bán hàng không đến nên em phải lĩnh thay. Em đặt trong túi xách, đến tối lại thấy thiếu mất năm trăm, em không dám hé răng, đành phải tự bù vào! Hôm nay lúc đi phát đồng hồ, rõ ràng em đã đếm mấy lần rồi, lấy từ trong kho ra rõ ràng còn đủ số lượng, phát hết một vòng rồi lại thấy thiếu mất hai cái. Em... em thấy bức xúc quá!"
"Chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253254/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.