Ba ngày nghỉ Tết trôi qua rất nhanh.
Mùng bốn Tết vừa đi làm, việc đầu tiên Hứa Trác Nghiên làm là đi kiểm tra các cửa hàng. Cô đi một vòng hơn ba mươi cửa hàng, hỏi thăm các nhân viên trực ban ở đó. Các nhân viên hướng dẫn mua hàng đều cảm thấy vừa nể vừa sợ đối với "vị lãnh đạo" theo chủ nghĩa hoàn mỹ này, đương nhiên có cả sự đố kị xuất phát từ nội tâm. Hứa Trác Nghiên trẻ trung, xinh đẹp, chức vụ cao, vì vậy cô nghiễm nhiên trở thành mục tiêu phấn đấu của một số người.
Khi Trần Hiểu Dĩnh truyền đạt lại những lời nhận xét này cho Hứa Trác Nghiên nghe, Hứa Trác Nghiên thấy trong lòng nghẹn đắng. Đây là thành công ư?
"Chị Nghiên, chị có bạn trai chưa?, Trần Hiểu Dĩnh tò mò hỏi.
"Chưa!". Hứa Trác Nghiên mặt mày vô cảm, đây chính là điều cấm kị trong lòng cô, là vấn đề mà cô hết sức né tránh. Cho dù là ai, một khi chạm đến đều sẽ nhận được sắc mặt chẳng dễ coi chút nào. Trần Hiểu Dĩnh lập tức biết điều ngậm miệng lại. Đi nốt cửa hàng cuối cùng, Hứa Trác Nghiên và Trần Hiểu Dĩnh lê cái xác mệt mỏi rã rời về văn phòng.
Văn phòng rất vắng lặng. Với những công ty mang tính chất đại lý kiểu này, ngoài những ngày triệu tập nhân viên bán hàng về công ty thì tương đối ồn ào, náo nhiệt chứ thường ngày đều rất yên tĩnh. Cả công ty chỉ có lễ tân, thư kí văn phòng, hai nhân viên phụ trách mar¬ket¬ing, cộng thêm với nguời quản lý kho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253253/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.