Sáng hôm sau vừa thức giấc bởi tiếng chuông báo thức. Toàn thân mệt nhoài muốn ngồi dậy thì đầu óc choáng váng. Cô cố đứng bước ra khỏi giường thì bị khụy xuống ngã cái rầm.
Đau đớn với vết thương hở hôm qua, phải cực nhọc lắm mới leo lên được lại lên giường thì bị sự mệt mỏi trói lại trong chăn.
Toàn người nóng ran khó chịu, hơi thở khó khăn dùng bàn tay đặt nhẹ lên trán kiểm tra.
" Bị sốt mất rồi... "
Có lẽ do hôm qua dầm mưa mà bản thân đã bị cảm. Với lấy điện thoại trên bàn cạnh giường, run rẩy bấm gọi cho Hoàn La muốn nhờ cậu ấy xin nghỉ giúp.
Nghe được cô bị ốm Hoàn La hoảng loạn hết lên, thắc mắc dù đã đưa ô cho cô mà vẫn bị cảm được hay vậy.
" Không phải hôm qua tớ cho cậu mượn dù rồi sao? Cậu không dùng đến nó hả??? "
" Ưm...Không phải đâu...do tớ bị ngã trên đường nên chắc vì vậy mới bị cảm thôi.. "
" Trời ơi cậu bất cẩn quá đó!!! "
Hoàng Nhật cười tủm tỉm ngồi đợi cô trên lớp cho đến khi tiếng trống vào lớp vang lên vẫn chẳng thấy cô đâu. Cậu ta ngó nghiêng xung quanh một lượt mới nhận ra điều bất thường.
Cho đến khi Hoàn La báo lại với thầy vụ Cát Linh nghỉ do bị ốm cậu mới nhận ra có lẽ vì cơn mưa hôm qua. Vì hành động bốc đồng ngu ngốc đó mà cô bị cảm.
Nhận ra rồi liền ôm bụng nhăn nhó giơ tay lên muốn báo cáo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-ngot-vi-chanh/3414913/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.