Cô ngồi nài nỉ suốt nửa tiếng đồng hồ và vẫn nhận được câu trả lời y như nhau, lời từ chối không thay đổi.
" Sao đột nhiên cậu lại vậy??? "
" Nói gì chứ? Là do cậu mà. "
Cát Linh ngẩn ngơ hoang mang, cô đâu làm gì đả động đến cậu ta đâu chứ?
Nói rồi thở dài mệt mỏi, cả người nằm rạp xuống mặt bàn chán chường quay đầu đi nơi khác.
" Nhờ người khác vậy... "
Hoàng Nhật nghe xong ngay lập tức dựng cô dậy tra hỏi đến cùng.
" Nhất định phải là tên điên đấy sao??? "
" Ừm ừm...chuyện này quan trọng lắm cậu không hiểu được đâu. "
" Quan trọng? "
Trần Lê Hoàng Nhật bỗng chốc mặt mày xám lại phóng ra bên ngoài như đang tức giận, đầu sắp bốc khói đến nơi rồi.
Cát Linh khó hiểu nhìn theo bóng dáng đang xa dần.
Mọi khi cứ đến căng tin ăn trưa thì Hoàng Nhật sẽ sáp lại đến gây chuyện nhưng hôm nay lại yên bình đến lạ.
- Giận thật rồi? Mà...mình có làm gì sai đâu???
Lấp ló thấy cậu ta đang chăm chú ăn một mình một góc, cô mạnh dạn tiến đến đặt khay cơm ngồi đối diện với cậu.
Vừa mới đặt người ngồi xuống thì cậu ta đã lau miệng ném giấy ăn vào khay cơm của mình rồi bê đi.
Trong giờ học cô muốn quay qua mượn hỏi bút vì bị hết mực nhưng cậu ta không thèm trả lời, còn ngay lập tức bẻ gãy bút bi còn lại trên bàn ném vào thùng rác mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-ngot-vi-chanh/3414912/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.