Cát Linh khó chịu ra mặt đẩy Hoàng Nhật ra xa khỏi mình căm tức.
" Chuyện cỏn con? "
" Cậu thì hiểu cái quái gì về tôi mà dám nói vậy!? Mua xong rồi thì về đi, tôi còn phải làm việc! "
Dường như biết bản thân đã mắc phải lỗi lầm lớn, cậu cố cứu vãn tình hình nhưng càng sửa càng sai.
Đứng trước một người con gái cố tỏ ra cứng rắn để đối đầu tất cả những trở ngại khiến bản thân tổn thương, cậu dùng tấm thân cao hơn cô cả một cái đầu bất giác ôm chầm lấy con người nhỏ bé.
Bị sốc bởi hành động bất chợt cô vùng vẫy đẩy ra nhưng không thành.
" Cậu làm gì vậy, bỏ ra, ngạt thở!! "
" Xin lỗi. "
" Hả? "
Ngây ngốc trước câu xin lỗi của kẻ ngang ngược, cậu ta chưa từng có bộ mặt này trước đây. Vẫn luôn là người không giỏi bộc lộ cảm xúc, chỉ biết làm những điều mình muốn.
Còn chưa cảm động xong đã bị tên trước mặt dội cho một gáo nước lạnh.
" Tôi biết tôi sai rồi nên từ mai cứ để tôi đến thay đi, còn ngang bướng nữa tôi rêu rao cậu cắn tôi đấy. "
" Tôi cắn cậu? Trần Lê Hoàng Nhật cái tên điên này!!!! "
Một vị khách không mời bước đến làm gián đoạn cuộc cãi vã, cô nhanh chóng sửa lại biểu cảm tươi cười rạng rỡ đón tiếp.
Vừa mới nhăn nhó với cậu chưa được 1s đã lật mặt thân thiện với người khác, ánh mắt châm biếm soi gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-ngot-vi-chanh/3414907/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.