Sáng hôm sau khi vừa đặt chân bước vào cánh cửa, tiếng xì xào bàn tán lại rộ lên tên của Trần Lê Hoàng Nhật. Vết thương trên gương mặt đẹp mã ấy như một lời buộc tội rằng cậu là một gã côn đồ không hơn không kém.
Ngay từ ấn tượng đầu tiên cậu đã khiến cho cả lớp có cái nhìn chẳng mấy tốt đẹp, nay lại mang gương mặt bầm tím đến trường khiến cho bất cứ ai nhìn vào cũng nghĩ cậu là đứa chỉ biết đánh đấm để giải quyết vấn đề.
Hoàng Gia Cát Linh là người hiểu rõ mọi chuyện hơn ai hết, cô khó chịu khi nghe những lời chỉ trích hướng về phía Hoàng Nhật. Rõ là do cô nên mới xảy ra sự việc không đáng, hà cớ gì cậu ta lại bị vạ lây.
Cơ thể bất giác muốn tiến đến gần để giải vây nhưng kí ức hôm qua hiện về lại khiến cô lưỡng lự.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, vì không muốn để Hoàng Nhật mang tiếng xấu, cô lại hùng hổ bước đến cạnh cậu vờ như bắt chuyện.
" Hôm qua cậu vì giúp tớ xách đồ mà bị ngã mà, cậu còn đau không? "
Lời vừa buột miệng nói ra cô lại có chút hối hận, liệu cái cớ vô lí này mọi người có tin nổi không?
Cậu ta yên lặng lờ đi câu hỏi của cô, thản nhiên cúi rạp người xuống nằm ngủ ngon giấc.
Tưởng rằng kế hoạch đổ vỡ tan nát, ngờ đâu cả lớp ồ lên vài tiếng vì bất ngờ, cả lũ sáp đến cạnh cô hỏi chuyện. Cứ thế tin đồn về những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-ngot-vi-chanh/3414899/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.