Mùa hạ năm ấy, chói chang nóng rực. Tia nắng vành ươm chiếu rọi lên cành phượng đỏ thẫm.
Màu áo trắng phấp phới trong làn gió thổi nắng gắt, mái tóc dài xoăn mượt lướt qua đám đông vào ngày khai giảng.
Từng bước chân chạm đất nhịp nhàng, thân hình nhỏ nhắn nhanh nhẹn tiến về phía sân khấu nở nụ cười thân thiện.
Trên tay nữ học sinh nắm lấy tấm bằng trao thưởng dành cho thủ khoa đầu vào xuất sắc nhất.
Người thầy mỉm cười hài lòng hô lên danh xưng của người con gái tài giỏi, Hoàng Gia Cát Linh!
Cô là người được ông trời ban tặng đủ thứ hoàn hảo trên đời, nhan sắc tuyệt thế, thông minh lanh lợi, biết đối nhân xử thế ai nấy trong lớp cũng muốn kết thân làm quen.
Tuy nhiên, duy nhất một người mà cô không tài nào bắt chuyện được. Tên nhóc ngỗ nghịch khiến cô bị bẽ mặt trước bao nhiêu con mắt đang hướng nhìn.
" Trần Lê Hoàng Nhật, cậu có thể cho tớ đi nhờ vào trong đó không? "
Nam học sinh gục mặt trên bàn ngủ thiếp đi, tiếng nói vang vọng của cô khiến cậu ta tỉnh giấc với gương mặt cau có.
" Cậu bị què à? "
Theo danh sách lớp, giáo viên chủ nhiệm đích thân sắp xếp chỗ phù hợp với điểm thi đầu vào, kẻ yếu ngồi cạnh người tài giỏi. Chẳng ngờ mới ngày đầu nhận lớp đã xảy ra xích mích với bạn cùng bàn.
Hoàng Gia Cát Linh đơ người ngây ngốc, mãi một lúc lâu mới sực tỉnh lúng túng giải thích.
" Cậu ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-ngot-vi-chanh/3414898/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.