Sau đó Kỷ Nhiên vẫn ngủ thiếp đi. Tần Mãn rất nghe lời, trời sáng anh mới buông cậu ra.
Cậu nhìn tia sáng len lỏi qua kẽ hở của tấm rèm, cảm nhận bắp đùi mình ngứa ran, cậu mệt đến mức chẳng còn sức nói chuyện, nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ.
Lúc tỉnh lại thì di động có tin nhắn do số lạ gửi tới.
“Xin chào Kỷ tiểu tiên sinh, tôi Hồ đây. Tôi gọi điện nhưng cậu không bắt máy, đành phải dùng tin nhắn liên lạc. Lão phu nhân bảo tôi chuyển lời, cậu nuôi thú cưng nhất định phải cẩn nhất, tốt nhất là đừng mang về nhà, không sạch sẽ”
Tâm trạng tốt đẹp do cơn mệt mỏi mang tới lập tức bị tin nhắn này chà đạp tơi bời. Kỷ Nhiên lạnh mặt xóa đi rồi ném di động lên bàn, tiếng động nặng nề vang lên.
Cậu mở tủ quần áo, lấy tất cả số quần áo Kỷ lão phu nhân đưa tới ra, ném lên ghế.
Tần Mãn ngẩng đầu lên từ chiếc gối. “Sao thế em?”
Kỷ Nhiên đáp: “Chẳng sao cả”
Tần Mãn đưa mắt nhìn những bộ đồ âu kiểu mới kia. “Mặc không hợp hay không thích mặc kiểu dáng này?”
“Mặc không hợp, cũng không thích mặc”
Tần Mãn đứng dậy, cầm quần áo từ trên ghế lên. “Không thể đặt đồ âu xuống được, sẽ nhăn mất”
“Nhăn thì nhăn, tôi cũng có mặc đâu”. Kỷ Nhiên nói: “Anh thích thì cứ lấy”
Tần Mãn nhìn kích cỡ của chúng, khéo léo trả lời: “Có lẽ cũng không hợp với tôi lắm”
“Thế thì đưa đây”
Tần Mãn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769959/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.