Ngày đầu tiên đi làm, di động của Kỷ Nhiên réo lên ba lần.
Lần đầu Hứa Lân gọi, lần hai ông Hồ, cuối cùng là Nhạc Văn Văn, ai nấy đều sợ cậu đi làm muộn, sáng sớm đã đánh điện qua.
Kỷ Nhiên cắn bánh mì, cúp máy của Nhạc Văn Văn.
Cậu bị Tần Mãn đánh thức, dậy từ lâu rồi.
“Bộ đồ này hợp với em lắm”. Tần Mãn đặt ly sữa xuống gần tay cậu.
“Bớt nịnh tôi đi”. Kỷ Nhiên đanh mặt, ngáp dài. “Chờ lát nữa tôi tính sổ với anh”
Tần Mãn xem đồng hồ. “Cũng sắp đến giờ rồi, tôi đi lấy xe, em ăn xong thì ra nhé?”
“Tôi no rồi”. Kỷ Nhiên đứng dậy, đi về phía garage. “Anh định dùng tốc độ lái xe kia của mình để hại tôi đến muộn à?”
Tới Vĩnh Thế, Kỷ Nhiên cho xe chạy nhanh về phía bãi để xe. Trước kia trên màn hình hiển thị “biển số xe tạm thời”, hôm nay lại là “biển số xe nhân viên”.
Quả thật Hứa Lân là một người làm việc rất chu đáo trên mọi phương diện.
Lúc này là giờ cao điểm đi làm, xe cộ tấp nập vào bãi, Kỷ Nhiên lái xe đến vị trí bảo vệ chỉ, tắt máy rồi đi xuống.
Cậu vừa ra khỏi cửa, lập tức cảm nhận được những cái nhìn nóng bỏng xung quanh, lúc cậu liếc xéo lại thì đám nhân viên kia lập tức thu hồi tầm mắt, ngoảnh về phía trước.
Nhưng Tần Mãn lại bắt được một ánh mắt chưa kịp rút về, anh và đối phương nhìn nhau, sau đó gật đầu chào hỏi. Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769958/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.