Hôm nay Kỷ Nhiên lái chiếc Land Rover có ngoại hình bảo thủ nhất trong garage.
Bởi vì Tần Mãn dậy muộn, bọn họ tiện thể mua bánh quẩy và sữa đậu nành trên đường, ngồi trong xe ăn.
Sân bay cách khá xa nội thành, vất vả lắm mới đến nơi, Kỷ Nhiên ngồi im lìm trên ghế lái. “Anh đi đi… Tôi chờ anh trong xe”
Quần áo em khóa dưới cẩn thận lựa chọn, ở mãi trong xe quá đáng tiếc.
“Chúng ta đi cùng nhau, mười phút nữa máy bay mới đến, còn phải đợi vận chuyển, một mình anh chờ chán lắm”
“… Anh bao lớn rồi? Đi đón máy bay cũng phải có người kèm”
Kỷ Nhiên cầm sữa đậu nành, xuống xe cùng anh.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, máy bay đến đúng giờ, hạ cánh sớm ba phút, tin tức chuyến bay hiển thị đã đến nơi.
Kỷ Nhiên đứng một lúc. “… Tôi vẫn nên vào xe chờ anh thì hơn”
“Đừng”. Tần Mãn dắt cậu. “Chờ thêm lát nữa, sắp đến rồi”
Lúc ra ngoài, ông bà Tần trông thấy cảnh con trai mình đang lôi kéo, không cho người ta đi.
Kỷ Nhiên định lên tiếng, sau khi nhìn thấy hai người đứng ở lối ra, bước chân của cậu lập tức khựng lại.
Cậu biết mẹ của Tần Mãn, cậu từng gặp bà trong buổi họp phụ huynh của trường. Lúc đó bà mặc một bộ sườn xám màu xanh lam nhạt, tóc búi lên, trông rất dịu dàng hiền hậu, cao quý đoan trang.
Bây giờ, dù gia đình xảy ra biến cố nhưng khí chất của người phụ nữ này vẫn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769841/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.