Kỷ Nhiên nắm vô lăng, nghe thấy tiếng chuông di động phát ra từ gần cánh tay.
Tám giờ tối, nội thành tắc đường, cậu chờ đèn đỏ hai lần vẫn chưa qua vạch.
Di động réo rắt, cậu liếc mắt, nhận máy.
Tần Mãn hỏi: “Sao em lại đi?”
“Có việc”
Nhận ra chất giọng của cậu khác thường, Tần Mãn nói: “Em ở đâu, anh đến tìm em”
Kỷ Nhiên âm thầm hít sâu một hơi.
Cậu chưa xem tài liệu, mọi chuyện vẫn chưa hỏi rõ ràng, hiện giờ cậu không thể đưa ra bất cứ kết luận nào.
“Không cần”. Đèn giao thông chuyển sang màu xanh lá, Kỷ Nhiên đáp: “Đang lái xe, cúp đây”
Lần này Kỷ Nhiên lái xe rất chậm, duy trì bốn mươi mét, lề mề lăn bánh trên đường.
Vì trốn Trần An, gần đây Trình Bằng đều ở trong căn hộ gần công ty, Kỷ Nhiên đỗ xe trong bãi rồi lên thẳng tầng.
“Đến rồi”. Trình Bằng mở cửa, quan sát cậu từ trên xuống dưới. “Ông từ đâu đến mà lâu thế?”
“Tắc đường”. Kỷ Nhiên trả lời ngắn gọn.
Trên chiếc bàn thủy tinh ở phòng khách có hai tập tài liệu.
“Đây là thứ trước mắt tôi có thể khẳng định”. Trình Bằng nói. “Vẫn còn việc chưa điều tra được, ông xem đi”
Kỷ Nhiên ngồi lên sofa, tùy ý lật vài trang.
Trình Bằng ngồi đối diện, thấy gương mặt bình tĩnh của cậu, hắn khá bất ngờ.
Mười phút sau, Kỷ Nhiên khép tài liệu lại.
Cậu hỏi người trước mặt: “Có nước không, tôi khát”
Trình Bằng nói: “Có, muốn uống gì”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769840/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.