Tiếng rên rỉ cứ thế ngày càng to, dương v*t to lớn như muốn đâm thủng bụng cậu. Chu Lam Hạ đau đớn lắm, cậu chưa bao giờ phải chịu nỗi đau thế này, nhưng cơn đau ấy không hề dừng lại để cậu thích nghi mà còn bành trướng trong cậu, hắn cứ đút sâu là cơn đau ngày càng lớn.
- Tôi đã cố nới lỏng để em đỡ đau đớn rồi, vậy mà nó cứ như muốn cắn đứt tôi.
Cậu không còn có thể nghe hắn nói gì nữa rồi, nỗi đau xâm lấn khắp tứ chi, bụng nóng ran như bị đâm thủng tới nơi, hay cả người bị tê liệt không thể chống cự. Khiến nước mắt không tự chủ được mà tuôn trào, giọng nói mếu máo khó nghe:
- Đừng....vào nữa....tôi không chịu....nổi nữa....xin anh....tha cho tôi đi....xin a....
Nhưng Chu Lam Hạ không biết, không phải chỉ một mình cậu đau, hắn cũng thế, hắn chưa bao giờ đút vào cái lỗ nào khít như vậy, Hạ Vi Vũ chỉ mới cho vào 3/4 thôi mà đã như muốn nổ tung rồi, còn cộng thêm tiếng la khóc của Lam Hạ, Vi Vũ chỉ có thể tặc lưỡi, trao cho cậu nụ hôn trấn an, đó là thứ dịu dàng nhất ngay lúc này hắn có thể làm.
Vừa đá lưỡi điêu luyện bên trên, bên dưới cũng cố gắng đẩy vào nhịp nhàng để cậu không khó chịu. Cuối cùng hắn cũng chạm được tới nơi sâu thẳm nhất, nơi mềm mại và ấm nóng nhất.
Hắn không động nữa, để Lam Hạ dần thích nghi, cũng như lấy dưỡng khí. Chỉ là chưa bớt đau thì Vi Vũ chẳng nhẫn nại mà đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-luy-tinh-bi-ton-thuong/3544659/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.