Sau sự việc ở công viên thì Takuto cũng về nhà. Nhà cậu đã không còn ai nữa, mẹ cậu chưa về, em gái cậu thì cũng đã chạy sang nhà bạn chơi. Nếu bình thường thì với bất cứ chàng trai nào tuổi này thì cái cảm giác lâu lâu ở nhà một mình này chỉ có thể diễn tả bằng hai chứ “thiên đường.” Nhưng đối với Takuto hiện tại thì hoàn toàn không, cái cảm giác nặng nề đè xuống đôi chân như bị nhân lên cả chục lần, nhà không có người, điều đó đồng nghĩa cho điểm chống cho khả năng nghiến răng che giấu nội tâm của Takuto cũng đã biến mất.
Thân thể cậu đổ xuống ngay sau khi đóng cánh cửa. Cậu run lên vì sợ hãi, nếu ở với mọi người thì khả năng kiềm chế cảm xúc của cậu mạnh bao nhiêu thì bây giờ sự đau đớn trước thực tại lại càng nặng nề hơn bấy nhiêu. Cậu giơ tay trái lên, dường như bây giờ trong lúc cảm thấy đau đớn bất lực và cô đơn này cậu đã có thể thấy được những luồn khói đen kịt như đang muốn bức phá lấy sự vây khốn của ngân sắc tơ xích, thứ hôm qua đã giúp cậu lấy lại quyền khống chế cơ thể trước khi bị buộc phải làm một hành động tuyệt đối không thể tha thứ cho dù đối với cái nhìn của bất cứ ai đi chăng nữa. Nếu chỉ bản thân mình bị chôn vùi trong cái thực tại tàn khốc này thì cậu còn có thể nghiến răng chấp nhận trong bất lực. Nhưng đằng này đây là gia đình cậu, cậu không thể cho phép bản thân mình rơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-ke-thua-vu-tru-the-will-of-unlimited/1977583/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.