Việc đăng kí của cô và Vệ Thường Khuynh, việc rửa sạch tội danh và khôi phục quân hàm cho Vệ Thường Khuynh đều có Thủ trưởng ban chấp hành giúp sức. Cho nên, cô vẫn muốn trả ông món ân tình này.
Tất nhiên, với điều kiện là Phương Viện Viện không quá đáng quá, nếu như vượt quá giới hạn chịu đựng của cô, chắc chắn cô sẽ không nương tay.
Thủ trưởng ban chấp hành như thấy đắng chát trong lòng.
“Cảm ơn cô rất nhiều. Trong nhà có hai người già là chú Hồ và dì Bạch, họ đã ở nhà họ Phương vài chục năm, tuy chỉ vì công việc, nhưng cũng ngang với người thân của tôi. Khi cô đến, nếu có việc gì cần, chỉ cần tìm chú Hồ và dì Bạch là được, tôi đã dặn trước với họ rồi.
Sáng nay ông đã dặn dò hai người này trước khi ra khỏi nhà, nhắc nhở họ chú ý tới Tề Vân Diên, ông cũng miêu tả dáng vẻ của cô cho họ, ông tin rằng họ có thể nhận ra.
Bởi vì Tề Tiểu Tô rất dễ nhận ra.
Tề Tiểu Tô nghe ông nói mà khựng lại.
Không ngờ rằng ông còn dặn dò trước với người già cả trong nhà.
Như vậy khiến cô cũng thấy dễ chịu hơn một chút.
“Được, tôi biết rồi, Thủ trưởng cứ làm việc đi.”
Ngắt điện thoại, cô cũng gần đến nơi ở của Thủ trưởng ban chấp hành rồi.
Sau khi nghe điểm đến của cô, tài xế trên xe vô cùng ngưỡng mộ, trước khi cô xuống xe, tài xế không kìm lòng được mà hỏi một câu.
“Cô Tề, nếu gặp được Thủ trưởng ban chấp hành, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-theo-duoi-vo-yeu/415066/chuong-1036.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.