Bà ta vội vàng chụp lấy bức thư kia.
Lúc này, cuối cùng cũng có người chạy đến, khả năng là nhân viên bảo vệ rừng đóng giữ ở sơn trang này, còn có người giúp việc, bình thường phụ trách chăm sóc và sửa chữa sơn trang. Bởi vì sơn trang này lớn như vậy, cho nên đếm qua cũng có gần mười người.
Đại Nhạc trước đó bị Tề Tiểu Tô làm cho chấn động, trong lòng biết là cô có võ, cho nên mặc dù mắng, nhưng vẫn không dám ra tay tiếp với cô, lúc này thấy nhiều người đến như vậy, lập tức có sức lực, lớn tiếng quát lên: “Các người mau bắt con nhãi con này lại!”
Nghiêm Tắc Thâm hoảng sợ, theo bản năng tiến lên một bước, che chở Tề Tiểu Tô ở sau lưng.
Tề Tiểu Tô không quan tâm đến những người đó, cô chỉ quan sát bà quản gia. Bởi vì ngay cả cô cũng tò mò muốn chết với lá thư này rồi, cô cũng muốn biết, bức thư này của Thiếu soái có phải thật sự có uy lực lớn như vậy không.
Có điều, lúc nhìn sắc mặt bà già kia đột ngột thay đổi, cô liền biết chắc chắn có hi vọng rồi.
Đương nhiên, nếu như không có hi vọng, cô cũng nghĩ xong rồi, cùng lắm thì cô ác độc một lần, kêu Hệ thống Tiểu Nhất giúp cô, dùng chút thủ đoạn, cho sơn trang này một mồi lửa!
Còn về mấy người này, cô còn thật sự không để ý đến, thân thủ của cô bây giờ, bảy tám người đàn ông khoẻ mạnh cũng chưa chắc đánh thắng được cô.
Cùng lắm thì coi như luyện tay, bảo đảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-theo-duoi-vo-yeu/414357/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.