Lòng bàn tay Phó Hàn Giang cọ xát môi dưới của Lộc Xuyên, nhìn đôi môi kia khẽ nhếch để lộ hàm răng sạch sẽ cùng chiếc lưỡi phấn nộn mềm mại, đáy mắt Phó Hàn Giang nổi lên sắc dục.
Hắn cuối người xuống gằn từng chữ một: "Em yên tâm, chắc chắn tôi sẽ giấu em thật, kĩ."
Nói xong, mày kiếm của hắn nảy ra chút ý cười tà khí, không chút do dự, hung hăn hôn lên môi Lộc Xuyên.
Lộc Xuyên bị hôn đến không thở được, nhưng nhớ đến nụ cười vừa rồi của Phó Hàn Giang, đầu quả tim cậu lại không nhịn được mà nảy lên một chút.
Mẹ nó, sao đột nhiên tên chó chết này quyến rũ thế nhỉ?
Bàn tay to chui vào trong áo Lộc Xuyên, Phó Hàn Giang dán người lên lồng ngực đơn bạc kia.
"Lộc Xuyên, tim em đập thật nhanh." Đáy mắt Phó Hàn Giang bỗng hiện lên chút thích thú, giống như giữa bao nhiêu áp lực, tìm được chút cảm giác trả thù sung sướng.
Bị Phó Hàn Giang nói như vậy, tim Lộc Xuyên đập càng nhanh, cậu cắn răng gặng ra một nụ cười: "Tôi có bệnh tim bẩm sinh, sao nào, hay là anh thử xem bệnh cho tôi đi."
Nghe vậy, Phó Hàn Giang bắt đầu lột quần áo của cậu, Lộc Xuyên sợ tới mức gắt gao đè chặt tay Phó Hàn Giang: "Anh làm gì?"
"Làm." Phó Hàn Giang lời ít ý nhiều: "Không cởi quần áo thì làm sao xem bệnh?"
Lúc trinh tiết của Lộc Xuyên khó mà giữ được nữa, điện thoại của Phó Hàn Giang reo lên.
Lộc Xuyên liếc nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-tay-trang-cua-hac-nguyet-quang/3351988/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.