Cả người Lạc Dư cứng ngắc tại chỗ, mặt mũi cậu vì mấy lời vô liêm sỉ này của Huyết Nham đỏ rực.
- Ngươi... Cút đi.
Lạc Dư đẩy người ra ngồi dậy, đừng tưởng cậu không biết tên nhóc này muốn làm gì, lại muốn “Bạch bạch”, đừng có mơ.
- Chúng ta mau đi thôi.
Huyết Nham bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sư tôn của hắn đúng là khó lừa mà.
- Vâng.
Hắn ngồi dậy vươn tay đỡ eo Lạc Dư, vô thanh vô thức cọ cọ khiến toàn thân cậu tê dại.
Hít!!!
Đau quá, cả người Lạc Dư đề toát ra khí tức u ám, cậu mím môi cố gắng không để bản thân khóc trước mặt đồ đệ mình... Nhưng mà, đau chết cậu rồi, huhu.
- Xì.
Huyết Nham bật cười, hắn vòng hai tay nhấc bổng cậu lên, bế cậu tiếp tục đi về phía trước.
Hai người vượt qua cánh đồng hoa, trước mặt hai người lại xuất hiện một dòng sông kì quái.
- Cái này làm sao mà qua được chứ.
Trước mặt hai người là Băng Hỏa xuyên, một nửa dòng sông là băng tuyết đông cứng, lửa còn lại thì là một đám dung nham đánh sợ.
- Sư tôn.
Lạc Dư nhìn hắn, dòng sông này nguyên chủ đã từng đọc thấy trên một cuốn điển tịch.
- Chúng ta phải đi đến vùng trung tâm.
Nếu cậu đoán không sai thì ở trung tâm dòng sông có một truyền tống trận, chỉ cần hai người thuộc hai hệ đối lập Băng - Hỏa đứng vào hai nửa dòng sông liền có thể mở nó ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507756/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.