Bàn tay Lạc Dư siết chặt thành nắm đấm, đáy mắt bùng lên lửa giận.
Ha, Lăng Cẩn, ngươi đây là có ý gì? Ngươi đừng quên ngươi đã dùng mấy lời tàn nhẫn xé rách tim ta thế nào, giờ lại muốn chơi ta? Chơi xong rồi bỏ? Ha hả, nằm mơ.
- Đừng động vào ta.
Lạc Dư nhẫn nhịn cơn thịnh nộ, ép bản thân phải bình tĩnh, tức giận vì một người như vậy... không đáng.
Lăng Cẩn bị đẩy ra, khóe môi hắn dương lên cười gằn.
- Chẳng phải cậu thèm muốn hàng khủng của tôi hay sao? Tôi cho cậu là được, chỉ cần cậu ngoan ngoãn ngồi vào bàn học thì dù cậu có muốn bao nhiêu thì tôi cũng cho cậu.
Toàn thân Lạc Dư nhịn không được phát run, trong lòng dấy lên sự chán ghét đối với cái người tên Lăng Cẩn này.
- Tôi không cần, tôi học là được chứ gì.
Lạc Dư vươn tay lấy chiếc áo bị ném sang một bên mặc vào, cậu không để ý đến Lăng Cẩn nữa mà đứng dậy đi tới bàn học.
- Không học?
Lăng Cẩn dùng đôi mắt lạnh lẽo nhìn bóng lưng Lạc Dư hừ lạnh một tiếng rồi cũng đứng dậy đi đến bắt đầu dạy học.
Thời gian qua đi, ở trường học Lăng Cẩn vẫn rất được nữ sinh hoan nghênh, Lạc Dư đứng ở hành lang nhìn hắn mắt đưa mày lại với một nữ sinh trong đó.
"Chậc, xem ra nữ sinh kia là bạn giường đêm nay của nam chủ"
250 nghe thấy những lời cậu nói kinh ngạc hô lên:
- / Kí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507598/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.