Mắt Lạc Dư mở lớn kinh hãi nhìn người đang cười hì hì trên tay cầm con dao gọt hoa quả đưa cho mình.
Lâm Thiếu Mặc vẫn đưa tay ra nhưng đợi mãi vẫn không thấy ca ca muốn cầm lấy. Hắn nghiêng nghiêng đầu nghi hoặc:
- Ca ca, anh sao vậy? mau giúp em cắt cái thứ láo toét này đi, nó cứ ngẩng đầu lên á, nhìn khó chịu lắm.
Lâm Thiếu Mặc bất mãn vỗ vỗ người anh em của mình, nhưng cái thứ đó thì hay rồi, thấy hắn muốn cắt mình, nó hình như còn thích thú lớn hơn một vòng thì phải.
Lạc Dư dùng mắt cá chết nhìn hắn, thằng nhóc này thực sự muốn đem mình biến thành một tên thái giám? Cậu có nghe nhầm không vậy.
- A Mặc...
Lạc Dư lau lau nước bên khóe môi day day hai bên thái dương nói, nếu có thể thì cậu đúng là muốn cắt cái thứ khủng bố to ngang cổ tay mình kia đi. Nhưng đợi đến khi nam chủ khỏi bệnh rồi... đến lúc đó dù cậu muốn có một chỗ dung thân e rằng cũng khó.
Cắt cái thứ dùng để chứng minh khả năng của alpha, cậu không ngốc.
- A Mặc, thứ này không phải muốn cắt là cắt, đau lắm đó.
Lâm Thiếu Mặc ngơ ngác:
- Đau lắm sao?
- Đúng đúng, còn chảy máu nữa cơ, đau hơn anh vừa rồi nhiều.
Lạc Dư cố gắng giải thích để thông não cho Lâm Thiếu Mặc, nam chủ, cậu làm ơn tha cho cái mạng già này của tôi đi, tôi còn muốn sống đến thêm trăm năm nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507546/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.