Đợi đến khi Vạn Nhiên rời đi thì Dư bảo bảo mới chịu trở lại trong tiềm thức đối mặt với hai người giống hệt mình.
- Dư bảo bảo, ngươi vì kẻ mới gặp một lần mà đã muốn phản bội bọn ta?
- Ta không có...
Dư bạo lực ngồi một bên chẳng nói chẳng rằng, Dư xấu tính nhìn nó, đột nhiên bật cười:
- Không có? Ngươi nói không nhưng hành động ngươi làm ra lại suýt nữa thì hại Dư bạo lực tan biến.
- Ngươi biết mỗi chúng ta đã phân chia thời gian ra ngoài của từng người một rồi, nhưng ngươi lại cưỡng ép đẩy Dư bạo lực ra tương đương với việc muốn giết chết nhân cách đó của Lạc Dư. Một linh hồn thiếu khuyết, ngươi biết tác hại của nó lớn như thế nào không?
Dư bảo bảo run rẩy, nó biết chứ, linh hồn thiếu khuyết lập tức giảm xuống dưới 100. Đến lúc đó, khi qua các thế giới cao cấp hơn kiểu gì cũng bị cắn nuốt, linh hồn bị xé ra hàng ngàn mảnh nhỏ, mãi mãi không thể luân hồi.
Chính vì vậy 250 đã nhắc nhở rất kĩ, nếu linh hồn giảm xuống còn 100 nó nhất định phải đưa người đi ngay lập tức, không thể phản kháng.
- Ta sai rồi.
Vì một người mới quen được một, hai tiếng mà làm đến mức này đúng là không đáng. Chỉ là người kia quá ôn nhu, nụ cười của y như gió xuân, ánh mắt dịu dàng cũng khí tức ấm áp của y, khiến nó trầm luân vào trong đó, thoát không được.
Dư bảo bảo thở dốc, Dư xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507373/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.