Nhoáng cái đã qua 5 năm, trong một căn phòng ọp ẹp, cũ nát.
- Đại nhân, ta phải làm thế nào?
Âu Mặc giờ đây đã không còn là đứa trẻ mười tuổi yếu ớt chẳng làm nên trò trống gì nữa rồi.
Hắn đã 15 tuổi, thân thể thiếu niên đã cao tới gần m8, gương mặt tuy vẫn còn chút non nớt nhưng đã tràn đầy kiên nghị của người trưởng thành. Ánh mắt hắn rất sắc bén chỉ khi nhìn người mặc áo choàng đen trước mặt mới thoáng thả lỏng, trong mắt chỉ có nhu tình như nước.
Đúng, hắn yêu người con trai thần bí trước mặt, người này một tay kéo hắn ra khỏi vực sâu tăm tối, một tay nuôi dạy hắn, dạy hắn cách hành xử, dạy hắn trở thành một người thợ săn thực thụ.
Từ năm hắn 13 tuổi thì đã bắt đầu săn giết huyết tộc, thủ đoạn hắn học trên người ân nhân không chỉ giúp hắn tránh thoát khỏi một đám bẫy rập, mà còn giúp hắn tránh khỏi việc bị đồng hóa.
Nhưng ân nhân không chịu cho hắn thấy diện mạo, tại sao? Hai người gắn bó năm năm còn chưa đủ thân sao?
Ánh mắt Âu Mặc trở nên sâu thẳm, ân nhân, mặc kệ ngươi là ai, ta... sẽ không để ngươi trốn thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu, ngươi, phải là của ta, của ta.
- Đại nhân...
- Ừm? Về rồi?
Dư xấu tính hoàn hồn, cậu ta ngẩng đầu nhìn người con trai cao ngang ngửa mình gật đầu.
- Vạn Nhiên rất giảo hoạt, tôi không thể giết chết hắn được.
Năm tháng hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507370/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.