Chương trước
Chương sau
Nàng vẫn nhớ như in cảm giác trống rỗng đến nôn nao khi nhìn xuốngcái xác cháy đen khét lẹt không còn phân rõ hình dạng của Thuý Miên, vẫn còn nhớ cái cảm giác mênh mông bơ vơ khi được cung nữ cùng thái giámđưa trở về cung, vẫn còn nhớ rõ cảm giác tay hắn lạnh đi và cứng lạitrong tay mình…. Mọi thứ khi ấy thực chậm, thực chậm, lại mơ hồ đặcquánh lại giống như là nàng đang nhìn xuyên qua một làn nước hay mộtthước phim quay chậm lại. Mọi thứ dường như đã mất đi hết cả mầu sắc vốn có chỉ để lại sắc trắng tang tóc, mọi âm thanh dường như cũng trở thành câm lặng, sự im lặng của thê lương. Nàng lúc ấy thật muốn khóc to lên,thật muốn gào to lên, thật muốn cấu xé chính bản thân mình….muốn làm một thứ gì đó để có thể phát tiết ra nỗi đau đớn trong lòng, nỗi đau cònđau hơn cả nỗi đau thể xác. Nếu khi mất đi một cánh tay, một bàn chân,mất đi một phần cơ thể ta còn biết chỗ mình bị đau ở đâu. Sự đau đớn của nàng chính là dàn trải ra mọi ngóc ngác của cơ thể, từ chính giữa ngựclan ra đến tận đầu ngón tay đầu ngón chân. Nó không đau dồn dập, khôngđau đến chết đi sống lại mà nó âm ỷ, gặm nhấm từng chút từng chút, mangđi từng phần từng phần trong nàng. Nàng không biết vì sao lúc ấy mắt của mình lại chỉ nhìn thấy sắc trắng, có phải là đạo lôi ấy đã làm hỏng mắt của nàng rồi không? Hay tại vì sắc trắng là mầu mà người ấy yêu thíchnhất? Nàng cũng không hiểu vì sao lại không thể nghe được bất cứ âmthanh gì khác nữa, có phải nàng bị âm thanh khủng khiếp của sấm sét phủlên mình làm cho điếc rồi hay tại vì nàng không thể tiếp nhận nổi âmthanh nào khác ngoại trừ tiếng tim đập của người ấy. Khi trái tim ấyngừng lại, không còn nẩy lên đem sức sống đến nữa thì cũng là lúc mọi âm thanh trên đời này cũng đi theo đó mà tắt hẳn. Nàng cũng không biếtnữa….
Và khi tia nắng cuối cùng của ngày buồn nhất cuộc đời nàng tắt hẳn, cũng là lúc nàn tận mắt nhìn thấy ngự y dùng từ phiến hút toàn bộ hơn một ngàn ngân trâm từ trong thân thể đã giá lạnh của hắn ra.Biết hắn là người vốn cẩn thận, nàng không nói một lời nào gạt tất cảquan thái giám chuyên lo việc khâm liệm của người trong hoàng tộc ra tựtay mình thay đổi y phục cho hắn. Dù đã từ bỏ thân phận cùng địa vịnhưng máu đang chẩy trong người hắn chính là dòng máu của hoàng gia, hắn vẫn là người của Hoàng Phủ thị. Bàn tay của nàng luồn vào trong mái tóc đen dầy, cẩn thận lồng vào chiếc kim quan đính tử ngọc đại biểu chothân phận đặc thù, xuyên cây trâm khắc hình rồng hai đầu có tua vàng dài qua búi tóc. Ngón trỏ trắng bệch lướt qua đôi mày anh tuấn, khẽ chạmvào làn mi dầy, theo sống mũi cao thẳng nghiêm nghị xuống đến làn môimỏng từng luôn mím lại khắc nghiệt giờ buông lỏng phảng phất nét cười.Lồng vào từng lớp, từng lớp lụa gấm, buộc từng nút thắt, cài từng khuybạc, phủ thêm ngoại bào, thắt đai lưng cẩn ngọc, lồng vào hài gấm. Cuốicùng, nàng nâng bàn tay đeo nhẫn của hắn lên, áp trên đôi môi phớt hồngcủa mình rồi mới đặt xuống, xếp những ngón thon như ngọc mài giao nhaunơi thắt lưng.
- Chàng biết không, ngay lần đầu tiên gặp thiếp đã thật ngốc khi nghĩ rằng chàng là thần tiên, là một cái mai tiên…
Nhẹ lau đi giọt nước rơi trên lưng bàn tay hắn, một giọt, hai giọt rồi babốn giọt thi nhau rơi xuống, thấm vào tay áo rộng được thêu viền chỉvàng.
- ….chàng lúc đó thật kiêu ngạo, lạnh lùng cũng thực xacách nhưng thiếp lại rất thích, rất thích, vô cùng thích…thiếp thíchchàng kiêu ngạo nhưng lại tự tay bón từng thìa thuốc cho thiếp, thiếpthích chàng lạnh lùng nhưng lại vô cùng ôn nhu với thiếp, thiếp thíchchàng xa cách nhưng lại luôn ôm thiếp vào trong lòng mình che chở. Cólẽ…ngay từ khi ấy chàng đã bắt đầu tiến sâu vào trong trái tim của thiếp rồi, nếu không…thiếp cũng sẽ không buồn đến vậy, không giận đến vậy khi chàng luôn coi thiếp là ân nhân mà “báo đáp”. Chàng dù là một cái thành chủ cao cao tại thượng, một cái cao nhân lánh đời, một ngọn núi thậptoàn thập bích nhưng có đôi khi thiếp lại thấy chàng giống như một tiểuhài tử với dục niệm chiếm hữu vô cùng mạnh mẽ, thiếp cũng thấy chàngthực xấu tính khi luôn dựa vào chiêu bài xa lánh thế sự để chạy trốnkhỏi trách nhiệm. Là chàng không màng thế sự hay kỳ thật là chàng…lườibiếng đây?
Nàng mỉm cười nhẹ nhàng đeo lên túi hương, cài lạingọc bội cho hắn, ngón tay không nỡ buông nấn ná vuốt ve chiếc nhẫn cưới nơi ngón tay áp út.
-…..chàng nói xem, cuối cùng chàng là thông minh tuyệt đỉnh hay là ngu ngốc tuyệt đỉnh đây? Rõ ràng chỉ cần dùngkiếm gạt ra là được, rõ ràng chỉ cần dùng nội lực cũng có thể chấn gãyđược hết vì sao chàng lại dùng thân mình che chắn cho thiếp? Chàng lúcấy đã quên mình là một cái tuyệt thế cao thủ còn thiếp là toàn thân bách độc bất xâm rồi hay sao? Lẽ nào không thể có cách nào khác để tránh hay sao mà chàng lại…. Ngu ngốc, ngu ngốc chàng là đại ngu ngốc…chàng là đồ đại ngốc…
Nàng càng nói, nước mắt lại càng tuôn rơi, nắm lấytầng tầng lớp lớp cổ áo thẳng thướm không một nếp nhăn hét lên với hắnđể nhận lại sực im lặng dội thẳng vào lòng mình. Bàn tay nhỏ nhắn co lại thành nắm đấm, giống như mất đi lý trí liên tục nhằm vào lồng ngực rộng giáng xuống.
-….chàng ngu ngốc, chàng nghĩ rằng chàng làm nhưvậy thì ta sẽ bình an sao? Chàng nghĩ rằng chàng làm như vậy ta sẽ thậtsự được an toàn sao? Hiện giờ ta đang rất đau, rất đau, ta đau vô cùng,đau đến sắp phát điên rồi. Tất cả là lỗi của chàng, là lỗi của chàng,chàng nói đi, nói cho ta biết phải làm thế nào bây giờ, nói cho ta ngheta phải sống tiếp với sự đau đớn này như thế nào bây giờ? Chàng nóichàng sủng ta, chàng đau ta, chàng yêu ta vì sao chàng lại khiến ta khổsở đến như vậy? Chàng là đồ ngu ngốc, chàng là đồ ác độc…đồ ác độc,chàng bỏ ta mà đi như vậy sao? Chàng nghĩ có thể chỉ nói một câu xin lỗi là có thể khiến cho ta chấp nhận để chàng buông tay mình dễ dàng nhưvậy sao? Ta yêu chàng, ta cần chàng, ta không thể thiếu chàng! Diệp CôThành, chàng có biết điều ấy không? Chàng có hiểu hay không? Ngu ngốc,đại ngu ngốc….vì sao chàng lại để ta lại, tại sao chàng không mang ta đi theo, chàng đã hẹn ta đợi chàng về mà chàng nỡ bỏ đi mãi như vậy sao?
Nàng gục trên ngực hắn thổn thức, trái tim cùng cơ thể như tan vỡ ra theotừng lời, theo từng giọt nước mắt thấm ướt y bào phủ trên thân xác đãgiá lạnh. Vai gầy run run tưởng như con diều đứt dây trong cơn gió bão,vừa bơ vơ mất đi phương hướng lại vừa chao đảo mà bổ nhào xuống không gì kìm giữ nổi.
Ở ngoài cửa, một nữ nhân thanh nhã thoát tục vòngeo đã bắt đầu nhô ra. Một tay được nam nhân tuấn mỹ phảng phất nét lạnhnhạt một thân bạch y phiêu dật đỡ lấy muốn tiến vào lại thôi, một tayđặt trên môi ngăn không cho mình phát ra bất cứ tiếng nấc nghẹn ngàonào. Nàng ngước đôi mắt như trời thu đong đầy nước của mình lên nhìn phu quân của mình như dò hỏi, hắn thở dài rồi lắc đầu nhè nhẹ nhưng bàn tay cầm kiếm để xuông theo thân mình phía bên kia nắm chặt đến mức thanhkiếm cũng phải rung lên lách cách.
Rầm!
Long Vân đứngphía sau, quay lưng lại không nhìn vào trong phòng nhưng trong sự imlặng thê lương này thì những lời nàng nói đều giống như mũi dao nhọn đâm vào lồng ngực của mỗi người đứng đây. Nắm tay của hắn vẫn đặt trên câycột gỗ bịt đồng khảm vàng sừng sững nơi hành lang dài của Vĩnh Hoà cung, quai hàm bạnh ra do bị nghiến lại. Long nhan muôn thủa ôn hoà lần đầutiên lộ ra sự hung dữ, hai mắt vằn đỏ tơ máu nhìn trừng trừng như thiêunhư đốt vào trong bóng đêm giống như làm vậy thì có thể sẽ đem viêm hoảtrong lòng mình phát tiết ra ngoài. Vì quyền lực, vì đế vị, vì lòng tham và vì sự tranh đoạt lẫn thù hận mà chỉ trong một buổi sáng người mấtphu quân kẻ mất hoàng thúc, chỉ trong một buổi sáng phu thê chia cắt mẫu tử chia lìa chỉ vì…hắn mềm lòng. Với phi hổ quân trong tay tại sao từng đấy thời gian hắn không tra ra được Cung Cửu ẩn náu ở đâu, là bởi hắnmuốn cho người huynh trưởng kia của mình còn có một cơ hội nhưng khôngngờ…cơ hội ấy lại trực tiếp làm tổn hại đến Diệp hoàng thúc.
-….chàng còn nhớ câu chuyện ta từng kể với chàng trên đường từ Tây Vực về TrungNguyên chứ?….phải, ta đã kể rất nhiều. Chính là câu chuyện mà khi ta cảm động rớt nước mắt mà chàng lại phì cười và nói rằng nó thực vô lý ấy,câu chuyện mà chàng nói rằng chỉ để lừa tiểu hài tử ấy….
Giọngnàng thì thầm thủ thỉ vẫn đều đều vang ra, đôi chỗ còn ngừng lại như chờ đợi ai đó trả lời. Tôn Tú Thanh không thể tiếp tục giả vờ được nữa,gụcvào trong lòng Tây Môn Xuy Tuyết khóc nấc lên. Ngay cả những hộ vệ mặtthan luôn không thay đổi sắc diện kể cả khi nhìn thấy Diệp Cô Thành mộtthân áo trắng nhiễm huyết được đưa trở về, lúc này cũng không thể khôngcúi thấp đầu. Thanh Y, Hồng Y, Lam Y cùng Tử Y đứng phía ngoài bìnhphong cắn chặt răng vào môi, một thân chật vật do bị người của Cung Cửutập kích cũng chưa thay cứ để như vậy một khắc cũng chưa rời khỏi chủnhân của mình.
- ….chàng nói rằng Romeo và Juliet chỉ là hài tửcòn chưa lớn hết nên dễ xúc động và chết vì nhau chỉ có trong những câuchuyện kể, vậy còn chàng thì sao? Thông minh tuyệt đỉnh? Trầm ổn, lãnhmặc? Chàng thực ác độc khi nhận lấy hết những tuyệt mệnh trâm ấy về phía mình, chẳng để đến một chiếc đâm vào da thịt ta. Để ta cũng phải nhưnàng Juliet kia….chàng có cho rằng chúng ta là do dễ xúc động nên mớivậy? Chàng có nghĩ đến cảm giác của ta không? Ta chỉ là người xa lạ ởthế giới này, ta chỉ là lạc bước đến đây, không có thân nhân, không cógia đình. Ta đã từng nghĩ phải chăng đó là định mệnh, để ta có thể vượtqua cả không gian cùng thời gian đến bên chàng, phải chăng đó là duyênphận khi chúng ta cứ lằng nhằng dây dưa rồi cuối cùng cũng….gắn kết lạivới nhau? Lúc tưởng như ta có thể bình thản mà chấp nhận, có thể từ bỏthế giới của mình để ở bên chàng, lúc chúng ta có thể trở thành một giađình thực sự thì cả hài tử cùng chàng đều bỏ ta mà đi…vậy ta ở lại đâyvào lúc này có ý nghĩa gì…
- Thuỷ Linh! Cậu định….
TônTú Thanh ngay khi nghe thấy nàng nhắc đến Romeo và Juliet đã bắt đầu đểtâm cảnh giác nên khi nghe nàng nói vậy không quản đến bụng mang dạ chửa liền lập tức đẩy lão công của mình ra mà xông vào nhưng….
- Sinh đồng giường cộng chẩm, tử đồng khâm cộng huyệt. Nhất đời nhất thế, bất li bất khí!
Khoé miệng cong lên nụ cười ngọt ngào, làn mi khép dần xuống che đi đôi mắtlấp lánh. Giọng nàng vẫn đều đều, mang theo muôn hạn nhu tình mật ý, nhẹ cúi xuống hôn lên bạc thần băng giá, không dời ra cho đến khi từ giữađôi môi bắt đầu trào ra dòng chất lỏng đỏ sậm phiếm hắc. Thân hình nhỏnhắn lại một lần nữa tựa vào bờ vai rộng, hai bàn tay một lớn một nhỏmười ngón lại đan vào nhau chặt chẽ. Bàn tay còn lại đặt nơi trái tim từ từ trượt xuống, để lộ ra đầu ngân trâm găm vào phản chiếu lại ánh nếnlấp lánh.
Lao xao…lao xao…
Xuang quanh nàng rộ lên rấtnhiều âm thanh lao xao, tiếng đồ vật bị xô ngã, có cả những tiếng gọitên nàng, có người nắm lấy tay nàng kéo giật ra, lại có cả những tiếngthét lên kêu gọi gì đó. Những tiếng động vang vọng lại nghe âm âm giốngnhư từ thật xa…thật xa…truyền đến. Thân thể nàng co rút đau đớn, tráitim khó nhọc nẩy lên từng nhịp, mỗi nhịp đều giống như va chạm với lồngngực mà vỡ nát ra. Tai lùng bùng, mắt tối dần xuống một cách nhanhchóng, thân người nặng trĩu chìm dần xuống cho đến khi sự mệt mỏi giốngnhư màn sương đêm phủ chụp xuống nàng.
Khi nàng thở hắt ra lầncuối cũng là lúc trong tẩm điện riêng tại Vĩnh Hoà cung mọi người đềungây ngẩn nhìn trân trân vào chiếc giường trống rỗng, chỉ trong một chớp mắt cả Diệp Cô Thành lẫn Thuỷ Linh đều tiêu thất tan biến vào trongkhông gian như thể chưa từng tồn tại. Nếu không phải Tôn Tú Thanh vừanắm lấy cổ tay nàng, nếu không phải trên lớp nệm gấm vẫn còn vương lạihơi ấm của nàng cùng những giọt máu đen nóng hổi còn chưa kịp ngấm hếtthì mọi người còn thật sự nghĩ rằng mình là đang nằm mộng giữa ban ngày.
……..
- Cô giáo Linh?
Cô gái ngồi bên gốc hoàng lan nơi góc vườn hoa của bệnh viện thoáng giậtmình, chớp mắt ngẩng lên từ trang giấy ngước nhìn người đàn ông cao ráođang đứng ngược sáng nhìn xuống mình. Giọng nói hơi khàn khàn, mái tócgọn gàng hơi có chút rối do cơn gió đông nhẹ thổi, cô ngiêng đầu dò hỏi.
- Vâng, xin lỗi anh là…?
- Chào cô, tôi là thiếu uý Hoàng Minh thuộc tổ điều tra của công an thành phố.
Vừa tự giới thiệu anh ta vừa đưa chiếc thẻ ngành ra để chứng nhận, cô hơinhíu mày một chút, trầm ngâm gật đầu và ra dấu anh ta có thể ngồi xuốngbên cạnh.
- Đáng lẽ ra chúng tôi đã đến ngay khi cô tỉnh lạinhưng…bác sỹ không cho phép, hiện nay cô chắc có thể trả lời được một số câu hỏi của tôi chứ?
Sau khi ngồi xuống, anh ta bắt đầu theothói quen đánh giá cô. Mái tóc nâu bồng bềnh thắt thành một chiếc bím to buông hờ trên vai, khuôn mặt nhợt nhạt trắng xanh cùng đôi mắt to vớihàng mi dài còn vương hơi ẩm. Bộ đồ bệnh nhân có vẻ hơi rộng khiến thânhình đã nhỏ nhắn lại càng thêm yếu đuối, áo khoác len phủ trên vai gầy,sau khi ngước lên thoáng nhìn qua chiếc thẻ ngành trong tay anh song lại cúi xuống tập trung vào bản vẽ than trì đang bắt đầu đi vào những nétchính. Tuy vẫn mang vẻ ốm yếu nhưng tinh thần cũng không hoảng loạn nhưlời bác sỹ đề cập đến vào những ngày trước, nếu không muốn nói là quámức bình tĩnh với một người bị chuẩn đoán PTSD và là nạn nhân trục tiếp . Đặt chiếc điện thoại để sẵn chế độ ghi âm bên cạnh rồi lôi quyển sổ tay từ trong túi áo ra, anh ta nhìn cô chờ đợi.
- Tôi biết anh định hỏi điều gì nhưng xin lỗi, trí nhớ của tôi gần đây rất lộn xộn.
Ngòi bút trong tay anh ta vừa đặt xuống đã phải ngừng lại, ngạc nhiên nhìn cô một lần nữa lập lại điều cô vừa nói.
- Trí nhớ lộn xộn?
- Phải, chắc anh cũng biết những người sau khi bị sang chấn tinh thần rất có khả năng sẽ gặp phải trở ngại khi đề cập đến ký ức, nên nếu khi nàotôi nhớ ra được gì thì sẽ gọi điện báo cho các anh.
Cô vẫn không ngẩng lên, giọng đều đều vô cảm giống như biết rằng chắc chắn anh ta sẽ không tin nhưng vẫn cố tính nói vậy. Mày rậm nhíu chặt, anh ta cất quấn sổ tay đi, thu chiếc điện thoại lại, hai tay đan vào nhau đặt trên gối. Im lặng nhìn cô một lúc như cân nhắc rồi mới nói tiếp, giọng nói khôngcòn cứng nhắc như trước nữa mà có nét gì đó thân thiết hơn so với nhữngngười lạ nên nói với nhau.
- Thuỷ Linh, em không nhận ra anh?
Thuỷ Linh nghĩ rằng thái độ của mình chắc chắn sẽ khiến vị chiến sỹ công annhân dân này phải hết hi vọng mà bỏ đi nhưng không ngờ điều cô được nghe lại là câu hỏi này. Cô có người bạn nào làm công an điều tra mà mìnhkhông nhận ra sao? Bút trong tay dừng lại, cô lúc này mới ngẩng lên cẩnthận đánh giá lại người thiếu uý này. Thân hình cao lớn rắn rỏi trong bộ thường phục là áo len tối mầu cao cổ ôm sát, áo khoác măngtô đen đượccắt may vô cùng khéo léo và quần jean đậm mầu cùng đôi giày Dolce lịchsự trẻ trung. Mái tóc cắt ngắn được vuốt lại gọn gàng để lộ ra gương mặt ngăm đen nam tính với đôi mày rậm, sống mũi cao hơi gồ, đôi mắt sángbừng nhiệt huyết của tuổi trẻ, khoé môi khẽ dương lên cười nhẹ, chiếccằm chẻ ương bướng sạch sẽ. Nếu nhìn qua thì thật sự không ai nghĩ anhta sẽ là công an, giống kiểu của một doanh nhân trẻ và thành đạt thìđúng hơn. Nhận thấy cô đang cẩn thận đánh giá mình, nụ cười đến đôi môikhéo léo lại càng sâu thêm. Một vài hình ảnh thời học sinh thoáng quatrong đầu cô, chàng trai trẻ trong chiếc áo sơmi trắng, quần âu tím than đứng dưới tàng phượng đỏ chói lọi trong ngày khai trường và nụ cườirạng rỡ khiến bất kỳ nữ sinh nào đi qua đều phải ngẩn ngơ. Cô mở to mắtnhìn thẳng vào anh ta, bàn tay nhỏ khẽ đưa lên trên môi ngăn lại tiếngkêu đầy sửng sốt.
- Anh Minh? Bí thư đoàn trường khoá xxxx trường A?
Khoé miệng người công an trẻ hé mở, tràn ra nụ cười tươi sáng đúng như trong trí nhớ của cô, chỉ khác chăng là đã không còn gọng kính trễ nải trênsống mũi với làn da trắng và bộ dạng thư sinh, bàn tay to đã có dấu vếtchai sạn vươn ra xoa xoa làm rối tung mái tóc cô giống như năm nào.
- Bà xã bé nhỏ lúc này mới nhận ra ông xã sao? Thực đau lòng muốn chết mà….
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.