QUYỂN 3
Lại một năm nữa nhanh chóng đi qua, có vẻ như ngày nào cũng như ngày nấy, nhưng thật ra là có thay đổi, ý của tôi là nói tới thằng Lạc Thiệu Cung ấy! Tuy rằng không cam lòng thừa nhận, nhưng quả thật nó đã cao mà còn không biết tiết chế, càng ngày càng cao, hoàn toàn không biết cái gì kêu là một vừa hai phải nha!
So với nó thì một năm này tôi chỉ càng ngày càng trắng, không cao được như vậy, càng không cường tráng được như vậy, thật khó tả cái cảm giác người ta càng ngày càng tiến về phía trước còn mình đây chỉ có thể giậm chân tại chỗ.
Miễn cưỡng đeo mo vào mặt đi lãnh giáo bí quyết cao to khoẻ mạnh của thằng em trai, không thể tưởng được tên kia cười meo meo nói: “Anh à, dáng vẻ của anh bây giờ là tốt nhất a, không dài thêm được một cm nào, nhỏ đi một chút lại càng tốt”.
Nó còn hưng trí bừng bừng khoa tay múa chân “Biến nhỏ cỡ đầu ngón tay thì còn tốt dữ nữa, như vậy em có thể đem anh đặt vào túi áo, đi đến đâu cũng mang anh theo”.
Ai, ai thèm để ý ngươi a! May mà còn có thể tự an ủi mình ở chỗ cảm thấy mình so với trước đây thông minh hơn rất nhiều, có lẽ cả đống đồ ăn vào đều dùng để cung cấp chất dinh dưỡng cho bộ não hết rồi, cho nên tôi mới không cao được …
“Anh, khi nào thì anh mới về a?”
Nó nói chuyện điện thoại mà giọng ỉu xìu, y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420891/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.