Tôi gọi là Lạc Thiệu Cung.
Hiện tại đang thành thục rụt lại ở trong lồng ngực, hơi hơi chảy nước miếng là cái tên gia khỏa gọi là Lạc Thiệu Hữu.
Anh ấy ban ngày là cái tên gia khỏa tranh cãi ầm ĩ, thích nói chuyện. Mà hầu hết tôi thì im thin thít. Bởi vì tôi biết, chỉ cần chuyên tâm nghe anh ấy nói là tốt rồi, tôi có nói nhiều lần, thì anh ấy cũng sẽ không hiểu. Hoặc là, chỉ có tôi đói khát muốn lý giải suy nghĩ của anh ấy, vậy mà anh ấy cũng không lý giải nổi suy nghĩ của tôi.
Tôi nghĩ phải hảo hảo nói cho anh ấy hiểu được tất cả tâm tình, cơ mà anh trai tôi cũng không phải thực thông mình, vì tiện lý giải cho anh ấy, hay là dùng mấy chuyện đồng thoại để giảng, cũng được.
Câu chuyện tôi giảng có một đoạn như sau :
"Trước kia có một con chó săn rất anh tuấn, bộ lông rất đẹp, hơn nữa lại thông minh, cho nên rất nhiều loại chó thích nó.
Nhưng nó lại cố tình thích chính là một trái dưa leo trên bụi cây trước nhà.
Qua qua (dưa leo) huynh đệ này thực đáng yêu, nhưng lại lớn rất chậm, cứ bao nhiêu năm qua vẫn cứ thế, không chịu lớn lên.
Cẩu cẩu kiên nhẫn mỗi ngày chờ rồi chờ rồi chờ, tưới nước cho nó, bắt sâu cho nó, còn muốn để ý xem trọng nó, cho thấy vẻ mặt khác của cẩu cẩu.
Nó vẫn chờ rồi chờ rồi chờ, chờ đến thời cơ chín muồi, có hương vị ngọt ngào thỏa mãn để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420889/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.