"Tân nương cứ yên ổn ngồi ở đây đi a, nhớ kỹ là không được đem khăn voan vén lên, một lát nữa đại thiếu gia liền đến rồi. Ta hiện tại đi ra ngoài trước, ở đây có hai cái tì nữ..."
"Tất cả các người đều đi hết đi."
Ngay khi bà mối còn liên tục lải nhải thì một thanh âm kiều mị liền cắt ngang lời của bà ta. Nghe vậy, bà mối cũng không tiếp tục cãi lời mà ra hiệu cho hai tiểu nha hoàn bên cạnh cùng bà đi ra ngoài.
Vừa đưa tay đóng lại cửa phòng, bà mối liền không nhịn được mà cảm khái một tiếng. Trong giọng nói cũng tràn đầy một loại tiếc hận.
"Bà mối Trương ta làm mai cho người khác không biết bao nhiêu lần, nhìn qua bao nhiêu cô nương, chính là lần đầu tiên nhìn thấy một người đẹp như đại thiếu phu nhân vậy."
Lúc đầu khi nghe thấy lời dặn dò của Nhan lão gia, bà cũng vô cùng tiếc hận một cái hồng nhan liền cứ thế mà lụi tàn rồi, bởi vì phải lấy một cái phế vật như vậy. Nhưng là, bà cũng chỉ là lấy tiền của người rồi giúp người làm việc mà thôi, ai sướng ai khổ liền đã không còn nằm trong phạm vi lo lắng của bà.
"Hai người các ngươi liền cứ đứng ở đây đi, nếu thiếu phu nhân có gọi thì..."
Cau mày mà lạnh lùng răn dạy hai cái tiểu nha hoàn này, bà mối liền kiêu căng mà hừ lạnh một tiếng. Đối với mấy cái nha đầu ti tiện như thế này, mà cũng không cần cho chút mặt mũi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-viem-de-ton-he-thong-truy-diem-cua-ma-than/1951955/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.