"Anh Vương, tôi có việc cần nói chuyện với anh về Vương Nguyên." Cô giáo chủ nhiệm của cậu gọi điện.
"Có chuyện gì vậy ạ?" Vương Mặc lo lắng
"Vương Nguyên hôm nay đả thương bạn học vô lí, còn bướng bỉnh không chịu nhận lỗi. Tôi rất xin lỗi nhưng phiền anh đến trường một chuyến."
"Được, tôi sẽ đến ngay." Vương Mặc tức tốc phóng xe đến trường vào tới lớp 10-3 thấy Vương Nguyên bị phạt đứng bên ngoài hành lang, vẻ mặt rất ương bướng cáu kỉnh rồi lại thấy cô giáo đưa ra cho ông xem bạn học bị cậu đả thương.
Ông nhìn hai vết răng nanh trên cổ cô bé kia, sống lưng lạnh buốt không nói được câu nào chỉ liên tục xin lỗi cô giáo cùng phụ huynh cô bé kia, hứa sẽ bảo ban Vương Nguyên không để cậu tái phạm.
Còn Vương Nguyên thì đứng bên cạnh ấp úng chối: "Cha, con không làm mà. Con không có làm. Cha phải tin con chứ? Con không làm thật mà. Con làm thì con sẽ nhận, nhưng việc này không phải con làm."
"Không nói nữa. Chúng ta về nhà."
"Cha, con không làm mà. Hức... hức...'' Cậu ấm ức bị nhét vào trong xe, mặt bánh bao phấn nộn xị xuống dỗi hờn.
Không phải Vương Mặc không tin cậu mà là ông biết, vampire lại chưa biến đổi như cậu khi mất kiểm soát bản thân sẽ không nhớ được mình đã làm gì. Vốn muốn để cậu sống ở thế giới con người, có một cuộc sống bình lặng nhưng xem ra không được. Vampire lai tròn 16 tuổi, đều phải biến đổi để trở thành Vampire thực sự, chỉ chưa đầy một tháng nữa, sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-toc-vampire/74185/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.