Thương cha nên sẽ không đánh nhau với mấy đứa bạn khi chúng nói mẹ cậu bỏ chồng con theo trai.
Thương cha nên sẽ không mồm năm miệng mười chửi nhau cùng tụi nó khi chúng nhục mạ cậu là con hoang.
Thương cha nên sẽ làm một cậu bé ngoan, không làm cha phải phiền lòng.
Vươnng Mặc cúi đầu đột ngột trầm lặng hẳn, lặp lại lời cậu nói:
"Sắp 16 rồi? Thực sự sắp 16 rồi."
"Tất nhiên rồi. Con phải lớn thật nhanh thật nhanh, sau này có thể chăm sóc cho cha được rồi." Thấy cha buồn, Vương Nguyên nhí nhảnh lên hẳn chủ yếu là muốn chọc cha vui lên một chút cho thay đổi không khí.
Vương Mặc thấy con trai nỗ lực như vậy cũng hùa theo:
"Con lớn rồi đi cưới vợ ai chăm sóc cha đây, cha sẽ cô đơn lẻ loi đến già chết mất."
"Cha yên tâm đi, con sẽ không cưới vợ, ở với cha suốt đời luôn. Dù có cưới vợ con vẫn yêu thương cha mà."
"Lúc này con nói vậy, khi có người yêu rồi lại bỏ mặc cha già không thương tiếc, cha còn lạ gì."
"Con thề, con nói thật."
...
Ở một nơi khác trong màn đêm lạnh lẽo, chàng trai đau đớn tấu lên khúc nhạc bi thương ấp ủ trong lòng mình.
Đoạn kí ức của những tháng ngày tăm tối đeo đuổi anh đến tận bây giờ.
11 năm trước, đúng vào ngày sinh nhật 5 tuổi của anh, ngồi một mình trên chiếc bàn ăn rộng mênh mông, không có một ai, không có cha, không có mẹ. Anh buồn, anh
đã mong chờ ngày sinh nhật này lâu lắm để cả gia đình có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-toc-vampire/74184/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.