Theo sự chỉ dẫn của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ tới phố ăn vặt nổi tiếng nhất Yên Kinh, tìm một chỗ để xe máy. Mặc dù nó không đáng bao nhiêu tiền, chỉ mấy trăm tệ mà thôi, nhưng Đông Phương Hạ vẫn phải giữ gìn, dù sao cũng là đồ đi mượn mà.
Thấy thế, Thư Lăng Vy tò mò hỏi: “Xe này là xe của anh thật hả?”
“Không phải, là xe mượn”.
Lúc này, Thư Lăng Vy càng thêm tò mò, biệt thự mà Bek Ji ở là căn xịn nhất ở Yên Kinh, sao lại mượn cái xe cà tàng này.
Vào phố ăn vặt, màn đêm buông xuống, ánh đèn hơi chói mắt, nhìn sang thì đông như trẩy hội, nhộn nhịp vô cùng. Trước kia Đông Phương Hạ từng tới phố ăn vặt này rồi, nhưng đã sáu năm trôi qua, vả lại cũng không hay đến, vậy nên không có ấn tượng sâu sắc gì.
Ngửi hương thơm trong không khí, Đông Phương Hạ hít hà, cảm thán: “Vẫn là mùi hương trước kia, tiếc rằng không còn là tôi của trước kia nữa”.
Nghe vậy, Thư Lăng Vy hơi nghiêng khuôn mặt trắng nõn sang: “Anh từng tới nơi này rồi à? Chẳng phải nói đây là lần đầu tiên anh tới Yên Kinh sao?”
Đông Phương Hạ nhìn Thư Lăng Vy, cười gian nói: “Lời tôi nói mà cô cũng tin, sao cô không tin tôi có vợ rồi hả? Đúng thật là!”
“Anh có vợ hay chưa thì liên quan gì tới tôi? Dẫn anh tới đây là bởi vì tôi muốn cám ơn chuyện lần trước! Tôi cảnh cáo anh, đừng có ý đồ xấu với tôi, mặc dù tôi không thích chồng chưa cưới của tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1127984/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.