“Ai là mẹ của cậu! Con trai tôi nho nhã lịch sự, đâu giống như cậu!”, Hác Hàm Nguyệt nhìn chằm chằm Đông Phương Hạ.
“Mẹ à, con làm sao!”, Đông Phương Hạ đúng là muốn khóc mà không ra nước mắt.
Hác Hàm Nguyệt đảo mắt, nói: “Con trai tôi không biết võ công, cũng không có sát khí khiến người ta kinh sợ! Nói đi, rốt cuộc cậu là ai?”
“…”, hai tay Đông Phương Hạ tóm lấy mái tóc bồng bềnh, sắp tóm phát điên rồi: “Mẹ à, võ công là do luyện mà có, con trai chạy trốn bên ngoài sáu năm, nếu không luyện võ công, không có chút võ phòng thân, có lẽ sớm bị người khác làm thành nước sốt thịt rồi! Còn sát khí, đó đều là từ chiến đấu mà ra”.
Đông Phương Hạ nói như vậy, Hác Hàm Nguyệt mới từ từ chấp nhận! Đúng thế, Đông Phương Hạ hiện tại và sáu năm trước hoàn toàn như hai người khác nhau, nếu anh không thừa nhận mình là Đông Phương Hạ, sẽ không có ai nhận ra anh.
Nam Cung Diệc Phi nhìn dáng vẻ bực bội của Đông Phương Hạ, nhẹ nhàng kéo tay của anh, nói với Hác Hàm Nguyệt: “Dì à, Đông Phương Hạ về rồi! Dì nghi ngờ anh ấy, anh ấy…”
“Diệc Phi, không được ăn nói với mẹ như vậy!”, Đông Phương Hạ ngăn Diệc Phi biện minh cho mình, nói với Hác Hàm Nguyệt: “Mẹ à, sáu năm, tất cả đều sẽ thay đổi, bất kể là cơ thể, vẻ bên ngoài, hay là tính cách! Dù sao môi trường con sống cũng khác! Con…”
“Đông Phương Hạ!”, Đông Phương Viêm nhìn ánh mắt của con trai không đúng, lập tức ngăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1127975/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.