Nhạc Nhạn Linh cố hết sức vào đến trong rừng, đã cảm thấy không sao chịu đựng nổi nữa, máu tươi từ miệng trào ra dữ dội, chàng vịn vào cành cây từng bước đi sâu vào cỏ rậm, mắt tay bị gai rạch toác, máu theo tay áo chảy xuống, chàng cũng không hề hay biết.
Chàng bỗng trông thấy một tảng đá nhô cao, bên dưới như vừa đủ để chứa một người, chàng xót xa lẩm bẩm:
“Chính là đây rồi.”
Đoạn tay vịn cành cây chậm chạp bước tới, đến dưới tảng đá, biết mình đã sắp chết, bèn dùng ngón tay chấm vào máu khóe miệng, viết lên trên đá mấy chữ, rồi thấy hai mắt tối sầm, ngất đi không biết gì nữa.
Ngay khi ấy, bốn nàng theo vết máu tìm đến, vừa trông thấy chữ viết trên đá, bốn nàng liền bật khóc sướt mướt.
Chỉ thấy trên đá viết chữ lờ mờ:
“Vị hiệp sĩ nhân từ nào đi ngang qua đây, xin hãy vùi chôn hài cốt của Nhạc Nhạn Linh vào trong đất sâu, kiếp sau trở thành trâu ngựa cũng nguyện kết cỏ ngậm vành.”
Khi nãy chàng không một yêu cầu với bốn nàng, đủ biết chàng đã thất vọng về họ đến mức độ nào.
Hoa Diễm Phương bởi nhiều năm độc cư trong sơn động nên lòng rất trong sáng, thấy vậy liền ôm Nhạc Nhạn Linh vào lòng, vừa lau máu nơi khóe môi chàng vừa nói:
- Sương tỷ, chúng ta làm sao bây giờ?
Một tiếng Sương tỷ liền làm cho tình cảm liên hợp của bốn nàng bừng dậy, liền đưa mắt nhìn Mai Ngọc Sương nói:
- Sương tỷ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150901/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.