Nhạc Nhạn Linh quả nhiên công lực đã mất, Tứ Bất Tượng vừa ra tay đã nắm được mạch môn chàng đưa trở vào đại sảnh.
Dao Trì Long Nữ ngơ ngác nói:
- Bà làm gì thế này?
Thần Toán Long Nữ trịnh trọng nói:
- Lệnh chủ, xin lượng thứ cho ti chức tội đã vượt quyền!
Đoạn không chờ Dao Trì Long Nữ lên tiếng, nháy mắt với Tứ Bất Tượng rồi trầm giọng nói tiếp:
- Hãy giam y vào thư phòng ở hậu hoa viên của lệnh chủ!
Tứ Bất Tượng giờ đã thông minh, liền không nói một lời kéo Nhạc Nhạn Linh đi về phía hậu hoa viên.
Dao Trì Long Nữ buồn bã đưa mắt nhìn Thần Toán Long Nữ nói:
- Bổn lệnh chủ biết đó là một phen hảo ý của tỷ tỷ, nhưng như vậy có ích gì kia chứ? Ôi!
- Lệnh chủ, hãy để cho Nhạc Nhạn Linh ở đó suy nghĩ ba ngày ba đêm, phàm là con người, một khi bình tâm tĩnh khí suy nghĩ, sẽ luôn thay đổi những ý nghĩ không hợp lý trong lúc khích động.
Dao Trì Long Nữ lắc đầu:
- Tỷ tỷ đã biết rỏ cá tính y rồi mà!
- Không sai, cá tính y quả rất ương nghạnh, nhưng chúng ta ngoài cách đó ra, không còn biện pháp nào khác, nếu lúc này mà chúng ta để cho Nhạc Nhạn Linh rời khỏi, e rằng y chưa xuống khỏi núi Trường Bạch là đã chết cóng trong tuyết rồi!
- Nhưng mà y căm hận bổn lệnh chủ!
Thần Toán Long Nữ lắc đầu:
- Lệnh chủ, yêu với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150873/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.