Ngũ Nhạc thần quân Diệp Thiên Lân vừa nhận ra võ công của Nhạc Nhạn Linh, vẻ cuồng ngạo tất thắng liền tan biến, cũng chẳng màng đến xấu hổ, vội nhào xuống đất lăn dài ra xa hơn năm thước.
Tuy lão phản ứng khá nhanh, song huyết chỉ nhanh như chớp của Nhạc Nhạn Linh vẫn xuyên thủng bảy lỗ trên chiếc áo bào lam của lão.
Ngũ Nhạc thần quân lăn ra ngoài năm thước, đinh ninh đã thoát khỏi tay thần chết, vừa ngước mắt nhìn, trái tim đã cơ hồ vọt ra khỏi lồng ngực, bỗng buột miệng kêu lên:
- Lão phu chết mất!
Thì ra chiêu Thiên Giáng Huyết Vũ của Nhạc Nhạn Linh chưa thi triển hết, lúc này đang như sấm chớp phủ chụp xuống đỉnh đầu, không sao đếm xuể có bao nhiêu huyết chỉ, khiến lão chẳng biết đường nào tránh né.
Ngay trong lúc sự sống chết chỉ còn trong đường tơ kẻ tóc, bỗng nghe Nhạc Nhạn Linh hự lên một tiếng đau đớn, người liền từ trên không rơi xuống, liên tiếp lùi sau bốn năm bước, suýt nữa đã bật ngã, và huyết chỉ theo đó tan biến mất.
Ngũ Nhạc thần quân tung mình lùi sau năm thước, quét mắt nhìn quanh, thấy trong thạch thất vẫn trống không, chẳng một bóng người, hết sức lấy làm lạ, thầm nhủ:
“Ai đã giúp mình thế nhỉ?”
Nhạc Nhạn Linh than thầm:
- Chỉ suýt soát chút ít thôi, nhưng bấy nhiêu cũng đủ khiến sự sống chết hoán đổi đối tượng rồi!
Ngũ Nhạc thần quân thấy sắc mặt Nhạc Nhạn Linh trắng nhợt, bèn cười khảy nói:
- Nhạc Nhạn Linh, ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150866/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.