Lửa cháy rực dưới đáy cốc không lâu sau, bốn bề trên đỉnh núi vang lên tiếng địch như oán như than, và vô số rắn rết từ trên núi bò xuống như nước chảy.
Lửa theo nước vẫn không ngừng dâng cao, không khí mỗi lúc càng thêm nóng bức và ngột ngạt.
Nhưng lạ thay, loài rắn rết vốn rất sợ lửa, giờ hệt như đã mất tổ chức thần kinh, hoàn toàn chẳng e sợ biển lửa, vẫn không ngừng bò xuống.
Nhạc Nhạn Linh thấy vậy lo lắng quá vội nói:
- Sương muội, chúng ta chỉ có mỗi một con đường trên đầu thôi!
Thái Phụng Tiên Tử tuy lòng nao núng, song mặt vẫn điềm nhiên cười nói:
- Đó là một con đường chết!
- Lũ rắn rết đâu vây hảm được chúng ta, lửa và nước dâng lên nhanh thế kia, nếu không sớm rời khỏi, chắc chắn sẽ bị thiêu chết tại đây.
- Linh ca chớ dại, đó chính là kế nghi binh của tông chủ Tây Tạng, mục đích y thị định dùng lũ rắn rết này vây hảm chúng ta, nhưng sự mai phục thật sự lại ở trong bóng tối, chờ khi chúng ta lên trên núi mới nhất cử khiến chúng ta táng thân trong biển lửa.
Dứt lời bỗng vung chưởng đánh văng một số rắn rết vừa bò đến gần.
Nhạc Nhạn Linh không phục nói:
- Chả lẽ y thị biết trước chúng ta phóng hỏa hay sao?
- Tuy y thị không biết trước điều ấy, nhưng bản thân y thị đã có bố trí việc phóng hỏa từ trước, nếu không thì sao lại có dầu?
- Y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150863/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.