Nhạc Nhạn Linh ngoảnh lại nhìn, liền nghe lòng trĩu xuống, đồng thời một luồng sức nóng từ nơi đan điền chảy mạnh xuống, kinh hoàng thét lên:
- Ô! Cô nương, sao thế này?
Chỉ thấy sắc mặt Thái Phụng Tiên Tử lúc này đã trở thành mầu xám trắng, vô số những sợi vàng như tơ nhện quấn đầy khắp người nàng.
Thái Phụng Tiên Tử dịu dàng đưa mắt nhìn Nhạc Nhạn Linh, gắng sức nói:
- Linh ca, không việc gì chứ? Tiểu muội… muốn được nhìn thấy Linh ca một lần cuối cùng.
Nhạc Nhạn Linh bước vội đến, ôm lấy Thái Phụng Tiên Tử vào lòng, có lẽ do bởi lòng quá khích động, chàng đã quên mất sự tỵ hiềm nam nữ, bồng Thái Phụng Tiên Tử đi về phía giường đá.
Thái Phụng Tiên Tử mặt đỏ ửng áp vào vai Nhạc Nhạn Linh, thỏ thẻ nói:
- Tiểu muội ở ngoài cứ lo cho sự an nguy của Linh ca, không sao vận khí đề kháng, cho nên mới để tơ độc quấn khắp người.
Nhạc Nhạn Linh bước nhanh đến bên giường đá, nhẹ nhàng đặt Thái Phụng Tiên Tử xuống, hít sâu một hơi chân khí, đè nén dục niệm lạ lùng trong người, cầm chặt thanh đoản kiếm trong tay đi về phía chiếc đầu quái xà, vừa đi vừa càu nhàu:
- Khi vào chẳng phải đã dặn cô nương vận khí kháng độc rồi còn gì? Sao lại cứ không chịu nghe lời thế này? Cô nương sao không thử nghĩ xem, lo thì có ích gì kia chứ?
Dứt lời, đã co chân ngồi xuống, bắt tay bửa đầu rắn ra.
Thái Phụng Tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150858/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.