Hai người giật mình kinh hãi, họ chẳng ngờ trong sơn động lại có người cư trú, vội quay phắt lại nhìn, càng sửng sốt thầm nhủ:
“Thật không ngờ trên đời lại có người cao thế này!”
Chỉ thấy từ trong sơn động cao hơn trượng đang có một người khom lưng đi ra nên chưa biết là cao đến mức độ nào.
Chỉ thấy người ấy bàn chân trần, bàn chân to gần ba thước, lưng quấn một mảnh da báo, hai đùi to như thân cây, hai tay buông thõng cơ hồ chạm đất.
Người này thân hình da xanh đen bắp thịt gô cao khỏe mạnh, nhưng lạ thay, mặt y lại đỏ như máu, đôi mày rậm thẳng đứng như thép sợi, đôi mắt to tròn sáng rừng rực, mũi lân miệng cá, tóc dài phủ vai, tướng mạo hết sức hung dữ.
Nhạc Nhạn Linh đẩy nhẹ Thái Phụng Tiên Tử ra, đứng lên nói:
- Các hạ là người giữ sơn động này ư?
Người khổng lồ mặt đỏ cất tiếng như sấm rền:
- Không sai, các ngươi đến đây làm gì?
Nhạc Nhạn Linh chợt động tâm, cười nói:
- Muội muội tại hạ bị rết vàng cắn phải, định đến đây tìm thuốc giải độc, hẳn là trong động này có phải không?
Thái Phụng Tiên Tử nghe Nhạc Nhạn Linh nhận mình là muội muội, trong lòng ngọt ngào khôn tả, cảm giấc ấy nàng chưa từng có bao giờ.
Người khổng lồ không hề biết Nhạc Nhạn Linh nói dối, liền chững bước trố mắt nói:
- Ngươi cũng biết trong động này có một con rắn mào gà ư?
Nhạc Nhạn Linh chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150856/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.