Thái Phụng Tiên Tử thật ra cũng chẳng muốn ngược đãi Nhạc Nhạn Linh, song chẳng qua vì nhất thời tức giận mới có hành động nghiên cứu, nên nghe tiếng liền thừa cơ buông tay ra, quay mặt lạnh lùng nói :
- Xin chào Lệnh chủ và Bang chủ.
Nhạc Nhạn Linh vừa hết đau đớn, thần trí liền tỉnh táo, bèn đưa mắt nhìn, bất giác ngạc nhiên thầm nhủ :
- “Sao họ cũng đến đây thế này?”
Chỉ thấy Dao Trì Long Nữ với Thiên Phụng bang chủ đang đứng dưới hai ngọn tùng, hai bên họ là các thủ hạ trong bang, hình thành thế đối lập từ xa, nhưng lúc này mắt hai nàng đều tập trung vào mặt Thái Phụng Tiên Tử.
Thiên Phụng bang chủ lạnh lùng cười nói :
- Chẳng hay người này đã đắc tội Tiên tử ở chỗ nào vậy?
Thái Phụng Tiên Tử ngoảnh nhìn Nhạc Nhạn Linh, đoạn cười nói :
- Bang chủ chẳng phải mới đến, tình tiết bên trong chẳng lẽ phải cần tiểu muội nói nữa hay sao?
Thiên Phụng bang chủ cười khảy :
- Y ngăn cản Thất Tàn Tẩu theo về với Mật tông Tây Tạng, đó chẳng có gì là không đúng, phải chăng Tiên tử trách về điều ấy?
- Đúng vậy, bởi vì tiểu muội đã hứa là không can thiệp!
Dao Trì Long Nữ lạnh lùng tiếp lời :
- Vậy lẽ ra Tiên tử không nên cản trở kẻ khác, bởi vì Tiên tử đâu có cam kết với Tông chủ Mật tông là bảo vệ sự an toàn cho Thất Tàn Tẩu!
Thái Phụng Tiên Tử thản nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150851/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.