Lan Nhân lão nhân mỉm cười :
- Ngươi muốn hỏi lão áo đỏ kia tại sao lại đi cùng lão phu phải chứ gì?
Nhạc Nhạn Linh gật đầu :
- Vâng!
Lan Nhân lão nhân thở dài :
- Tính ngươi vốn lương thiện, lão ta hành động tuy tàn bạo, nhưng đó hoàn toàn là do hoàn cảnh tạo nên, thân thế của y cũng rất đáng tội nghiệp.
- Tiền bối muốn nói lão ta giết người là phải ư?
Để lão phu kể cho ngươi nghe về thân thế của y, có thể ngươi sẽ không còn thiên kiến với y nữa... Ngay từ thưở bé y đã gặp biến cố trọng đại, phụ thân bị hãm hại chết dưới tay thân bằng hương đảng, vì mưu đoạt sản nghiệp gia đình y, người ta đã đuổi mẫu thân y ra khỏi nhà, phải đi ăn xin khắp đầu đường góc phố chịu đựng biết bao sự khinh khi chế nhạo của người đời, lúc ấy y mới mười ba tuổi, tâm hồn bé bỏng ấy đã thụ hưởng thế nào, hẳn ngươi cũng có thể cảm nhận được, do đó mầm thù hận đã nảy nở.
Năm mười bốn tuổi, trong một đêm mưa to gió lớn, mẫu thân y đã bị cưỡng hiếp rồi giết đi thế là mầm thù hận đã nhanh chóng được tăng trưởng.
Vì báo thân thù, y đã phiêu bạt hơn ba mươi năm dài, song chung quy vẫn không học được chút võ công ra hồn nào mà ba lần báo thù suýt bị mất mạng. Trong cơn tuyệt vọng, y đã bỏ ra đi tận biên thùy và từ đó y biệt vô âm tín.
Lan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150823/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.