Quách Giản Nhi có muốn đập đầu tự tử xúc động, cái này người rõ ràng là cái cực phẩm a!
Nguyễn Thiên mỉm cười, nhìn qua như ấm áp nắng xuân, như gió thu mát lạnh nếu như không có cái gân xanh cuồn cuộn trên trán...
"Haha! Vị huynh đệ này thật là có khiếu hài hước! Nếu thật sự không ra gặp mặt thì ta tự mình đi vào vậy!"
Dứt lời, Nguyễn Thiên liền bước chân tiến lên.
"Tôt, tốt! Ta đi ra được chưa!" Trương Hàn thấy vậy thì trợn mắt bước ra ngoài.
'Thật soái a!' Nhóm người thấy diện mục Trương Hàn thì trong lòng không khỏi cảm thán một tiếng.
Trương Hàn khuon mặt này có thể nói là hoàn mỹ, đẹp đến rối tinh rối mù, chính là loại hạng người chỉ cần nằm thôi cũng được phú bà bao dưỡng ở kiếp trước.
Không chỉ đó sau hơn hai tháng sống ở nơi này, khí chất của hắn cũng có sự lột xác.
Vốn dĩ yếu đuối, bất cần đời cảm giác đã biến mất. Thay vào đó khí chất hắn trở nên có chút cuồng ngạo và lạnh nhạt hơn.
Đây là do một phần giết quá nhiều người mà tạo ra khí tràng.
Quách Giản Nhi nhìn thấy Trương Hàn thì khóe miệng không khỏi chảy ra nước dãi.
Trương Hàn đang mặc là một bộ đồ làm từ da thú, nên có vài chỗ khá là hở, làm cho cơ thể hắn cơ bắp hiện ra tạo thêm cho Trương Hàn cuồng dã cảm giác.
Trương Hàn nhìn Quách Giản Nhi khóe miệng bên trên trong suốt vật thể lạ, hắn trợn tròn mắt nói:"Cô nương, mời người tự trọng! Làm ơn chùi đi chính mình khóe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-huyen-he-thong-cua-ta-chuc-nang-la-chi-dan/175901/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.