Két!
Tiếng cánh cửa mở ra kèm theo là những tiếng bước chân.
Chung quanh chỉ có một màu đen, bóng tối bao trùm làm người ớn lạnh.
Phan Giang Hà lúc này bỗng đi tới, hắn quỳ một gối nói:
"Bẩm Trưởng Lão! Thí Luyện đã qua hai tháng, xin hỏi có hay không mở ra thứ hai bước?"
Không gian tĩnh lặng chỉ có giọng của Phan Giang Hà vơn vởn.
Một hồi sau, thì một giọng nói già nua vang lên:"Bọn hắn đã biết bên trong Ngọc Bội bí mật chưa?"
"Theo quan sát đã có hơn 5000 người biết! 2000 người đã vẫn lạc tại bên trong!" Phan Giang Hà đáp.
Giọng nói kia trâm mặc một hồi, sau đó nói:"Vậy thì mở ra tiếp theo bước. Bất quá.....bên trong một người nhất định không thể chết được."
Phan Giang Hà nghe yêu cầu này, sắc mặt không khỏi có chút khó xử nói:"Trưởng Lão, nếu làm như vậy có chút khó xử, quy tắc của cuộc thí luyện là không thể nhúng tay vào a!"
"Hừ!" Đáp lại Phan Giang Hà chỉ là một tiếng hừ lạnh.
Tiếp theo cả người Phan Giang Hà bị một bàn tay kẹp lấy cổ nhấc lên, vốn dĩ đối với Trương Hàn đám người Phan Giang Hà như là một cái gì siêu việt cường giả bây giờ cứ như một con gà con liền bị nhẹ nhàng nhấc lên.
"Trưởng...Trưởng Lão!" Phan Giang Hà kinh hãi nhìn Lão Già trước mặt.
"Phan Giang Hà! Ngươi quên việc phải luôn làm theo lời của bản Trưởng Lão cho dù có cái gì nghi vấn sao?" Cái kia Lão Già ánh mắt hung tợn, cả người phát ra từng đợt khí lạnh, tay cầm cổ Phan Giang Hà cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-huyen-he-thong-cua-ta-chuc-nang-la-chi-dan/175899/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.