Trần Văn Long đầu liền bị Mũi Thương cho xỏ xiên, máu tươi bắn tung tóe, trên mặt Trương Hàn cũng không ít bị dính lên.
Trương Hàn hai bờ vai không khỏi có chút run rẩy, hắn không phải hưng phấn mà là đang sợ hãi.
"Nôn!" Trương Hàn trực tiếp tại chỗ liền nôn.
Nhìn hai tay tràn đầy máu tươi làm hắn không khỏi có chút tội lỗi:
"Ta thực sự giết người rồi a?"
Mặc dù lúc giết những người này Trương Hàn có vẻ lạnh nhạt vô cảm, nhưng thực ra đó chỉ là mặt ngoài.
Mỗi giết một người hai vai của hắn không khỏi nhẹ run, một loại khó hiểu cảm giác sinh ra trong hắn.
Hắn biết chính mình không có ghét bỏ việc giết người, đều này mới thực sự làm cho hắn sợ hãi, hắn sợ một ngày nào đó hắn không còn là hắn.
Trương Hàn sắc mặt biến đổi liên tục, tâm lý hắn lúc này rất phức tạp.
Tội lỗi, lanh nhạt, vô cảm hay là hưng phấn? Hắn cũng không biết...
Kiếp trước thực sự dạy quá nhiều điều về đạo đức, làm người...
Bọn họ sống trong thời đại hòa bình, thời mà sinh mạng của mỗi người đều là bình đảng, đều quan trọng.
Những thứ này cũng ảnh hưởng tới cái nhìn về sinh tử, về sự tàn khốc của chiến tranh.
Hòa bình là thứ họ mong muốn, Trương Hàn cũng như vậy nhưng hắn biết đó là không thể nào!
Tu Luyện Giả là lấy vũ lực làm biểu tượng, bọn họ dùng chính mình sức mạnh để giành lấy cơ duyên, địa vị, thậm chí là cả sinh mệnh...
Sẽ không có việc một cái tràn đầy chiến hỏa, mỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-huyen-he-thong-cua-ta-chuc-nang-la-chi-dan/175898/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.