Người xuống là Triệu Hành và một người mới tên là Hà Huyên, hai người lúc đầu chỉ cho rằng Tạ Văn Uyên ở phía dưới cho nên biểu tình cũng không lo lắng lắm, dù sao Tạ cố vấn lợi hại như vậy, khẳng định sẽ không có việc gì.
Kết quả khi xuống phía dưới vừa nhìn, ngoại trừ Tạ Văn Uyên ra bên cạnh hắn còn có một nam sinh, sau khi nghe được động tĩnh thì nam sinh kia quay đầu lại, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ văn tú so với ngôi sao điện ảnh còn đẹp hơn, chỉ là ánh mắt trong trẻo như ngậm băng tuyết, làm người trước mặt tựa như trở nên tỏa sáng.
Cậu không mặc áo khoác thoạt nhìn càng thêm đơn bạc, Triệu Hành và Hà Huyên đều nghĩ người này phỏng chừng là xông vào nhầm rồi được Tạ Văn Uyên cứu.
Người bình thường đi lầm vào quỷ trạch bị chôn vùi khẳng định là rất sợ hãi, nhìn bộ dáng thành thành thật thật không kêu không nháo này đi, phỏng chừng bị dọa đến choáng váng rồi.
Triệu Hành vội vàng bước nhanh lên: "Bạn học không cần sợ, nhân viên cứu hộ đã đến, bây giờ cậu an toàn rồi. Có chỗ nào bị thương hay không, tôi cõng cậu lên trước nhé."
"Cám ơn, tôi không sao, có thể tự mình đi lên được."
Lâm Tuyết Khoáng mỉm cười, hướng về phía Tạ Văn Uyên ra hiệu một chút: "Người tàn phế chính là vị này, chỉ cần cứu hắn là được rồi."
Hà Huyên cảm thấy anh bạn này có chút hơi khờ, hắn cười nói: " Cậu sao có thể tự mình đi lên được, cái này...."
Hà Huyên còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-hoc-dai-su-lai-dang-no-luc-chia-tay/650001/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.